Wednesday, May 1, 2013

Phương pháp nghe tiếng anh hiệu quả

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Nghe là một kỹ năng khá là quan trọng trong các bài thi toeic, nhưng đa số trong chúng ta lại rất yếu kỹ năng đó. Bạn có biết tại sao không? Hầu như chúng ta đều “ học ngược” , khi học một từ mới, thông thường ta viết đi viết lại vào giấy cho quen mặt chữ sau đó mới bắt đầu đọc và nghe. Nhưng sự thật là ta nên học nghe trước, cũng giống như một đứa bé, nó bắt đầu nghe , sau đó mới bắt đầu tập nói, rồi một thời gian thật dài sau đó mới bắt đầu tập đọc, tập viết. Quy luật tự nhiên là như thế “ nghe nói đọc viết”, áp dụng vào việc học tiếng anh cũng như thế, khi áp dụng đúng, việc nghe sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều
Nghe mọi lúc mọi nơi
Bạn bắt đầu bằng các nghe các bài hát, các đoạn thời sự ( của người bản xứ). Bạn đừng ngại là nghe mà không hiểu gì cả. Bạn cứ mở lên, và cứ làm việc của mình. Một ngày, hai ngày…..thời gian dần dần làm bạn quen với âm thanh và cách phát âm. Việc này không hề là vô ích, vì trước khi nói được, em bé đã nghe và chỉ nghe trong suốt gần một năm.
Dần dần bạn tăng cấp độ cho mình lên, bạn nghe các đoạn thời sự nhỏ. Thời sự luôn có một đoạn nhỏ giới thiệu ý chính nên bạn có thể hiểu được nội dung chính, việc này dễ dàng cho bạn hơn. 
Tập nói cho đúng
Có vẽ như hai việc này không hề liên quan đến nhau như thật sự nó liên quan mật thiết với nhau. Ví dụ như từ Heritage có cách phát âm là ['heritide],  nhưng bạn hay đọc là ['heriteide] thì bạn sẽ không hiểu gì cả mặc dù bạn nghe rõ ràng  ['heritide] là nhưng bạn không biết là nó “['heriteide]  của bạn”. Và như vậy bạn không thể nghe được nếu bạn đọc sai, hãy bắt đầu lại việc phát âm của bạn .
Bạn nên chọn một số bài hát yêu thích và hát theo, bạn cũng có thể cầm lời bài hát để hát. Nhưng chú ý bạn hát sao cho thật giống với cách phát âm với ca sĩ, các trọng âm, dấu nhấn….
Sau khi nghe một đoạn, bạn có gắng đặt nó vào ngữ cảnh, cố gắng hiểu nó, trước khi tra từ điển. việc đặt và ngữ cảnh giúp bạn nhớ lâu hơn, dễ hình dung hơn và sau này cách dùng từ của bạn cũng phong phú hơn.
Sau khi quen dần, bạn thử mở một đoạn truyện, thử nghe và kể lại, chú ý là kế lại chứ không lặp lai. 
Cứ như vậy từ từ khả năng nghe bạn sẽ cải thiện đáng kể, không những thế vốn từ và khả năng nói của bạn cũng tăng lên, tự nhiên hơn, rành mạch hơn. Nhưng bí quyết quan trọng nhất chính là “ đam mê”, bạn hay đặt cả trái tim mình vào , hãy cố gắng thật nhiều thì bạn sẽ thành công.
Nguồn: Hiếu Học sưu tầm

3 yếu tố quyết định việc học tiếng Anh hiệu quả

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Ngày nay, do tầm quan trọng của tiếng Anh trong giao tiếp nên việc học tiếng Anh đã trở thành một chặng đường của các bạn trẻ để khẳng định mình trong cả công việc và cuộc sống. Nhưng câu hỏi đặt ra là, học tiếng Anh như thế nào là hiệu quả? Bạn có biết những yếu tố nào là quan trọng để bạn có thể đạt được mục tiêu đặt ra khi học tiếng Anh? 

1- Môi trường
Là điều kiện để bạn có thể tiếp xúc với tiếng Anh, giúp bạn thực tập những gì đã học được và rèn luyện khả năng phản xạ khi giao tiếp hoàn toàn bằng tiếng Anh. Ngôn ngữ luôn đi kèm với yếu tố cộng đồng, nên nếu được thực tập kỹ năng nghe - nói trong môi trường sử dụng tiếng Anh là ngôn ngữ chính, bạn sẽ tiến bộ rất nhanh. Ở Phú Mỹ Hưng, bạn có thể tìm thấy những môi trường nói tiếng Anh ở đâu? Một số địa điểm bạn có thể tham khảo: 
- Các lớp học tại các trung tâm Anh ngữ. Đây là lựa chọn phổ biến của các bạn trẻ hiện nay vì khi đến các trung tâm Anh ngữ, các bạn được học tiếng Anh với người bản xứ, được học theo giáo trình phù hợp với khả năng của mình. 
- Các câu lạc bộ Tiếng Anh ở các trường đại học, trung học. Ưu điểm của các câu lạc bộ tiếng Anh này là khi tham gia, mọi người đều có ý thức là phải nói tiếng Anh, điều này giúp cho các bạn có thể thực tập nói Anh thoải mái. Tuy nhiên, hạn chế của các câu lạc bộ này là giữa các bạn tham gia có sự chênh lệch khả năng, trình độ nên khó có thể tìm được “đôi bạn học tập ăn ý” với mình.  
2- Giáo viên
Giáo viên là một yếu tố không thể thiếu khi học tiếng Anh. Lý tưởng nhất là bạn nên học tiếng Anh với người bản xứ vì không những bạn học được cách phát âm, cách dùng từ chuẩn xác nhất mà bạn còn có thể học được văn hóa, cách ứng xử của văn hóa nước ngoài. Văn hóa là yếu tố không thể tách rời với ngôn ngữ, khi giao tiếp bằng tiếng Anh thì chắc hẳn bạn nên tìm hiểu văn hóa của các nước nói tiếng Anh. Điều này thì không ai có thể giúp bạn tốt hơn là chính những người bản xứ! Trao đổi về vấn đề này, ông Jonee de Leon, Giám đốc chương trình của Trung Tâm Anh Ngữ Universal, PMH cho biết thêm: “Để đảm bảo học viên theo học tiếng Anh đạt được kết quả tốt nhất. Tại UEC, chúng tôi đã áp dụng hệ thống giảng dạy kép đầy sáng tạo, mỗi buổi học 02 giờ được giảng dạy bởi 02 giáo viên bản ngữ khác nhau, phương pháp này nhằm tối ưu hóa hiệu quả trong dạy học, tạo môi trường học tập luôn mới mẻ, sinh động”
3- Giáo trình
Khi chọn giáo trình hay đăng ký một lớp học tiếng Anh, bạn nên hiểu rõ khả năng của mình ở mức độ nào để chọn một giáo trình phù hợp. Nếu chọn một giáo trình quá khó hay quá dễ, tâm lý và ý chí của bạn rất dễ bị tác động. Ngoài ra, một giáo trình hay phải là một giáo trình được thiết kế khoa học, phát triển đồng bộ giữa 4 kĩ năng nghe, nói, đọc, viết để giúp bạn thông thạo tiếng Anh một cách đầy đủ nhất. Đặc biệt một số giáo trình được sử dụng tại Anh Ngữ UEC như bộ Time Zones không chỉ tập trung phát triển 4 kỹ năng cơ bản mà còn giúp học viên khám phá thế giới kỳ thú của khoa học và công nghệ, tự nhiên, lịch sử và địa lý, đống thời có thể thám hiểm đến những nơi thú vị, và những nền văn hóa hấp dẫn qua những thước phim của National Geographic.
Chia sẻ về việc học tiếng Anh của mình, bạn Nguyễn Trần Linh Đan, hiện đang học tại Trung tâm Anh ngữ Universal: “Em thích học tại UEC, vì trung tâm có cơ sở vật chất tốt, học với 100% giáo viên bản ngữ, em được giáo viên quan tâm và giúp phát âm chuẩn ngay từ ban đầu, được ôn tập về ngữ pháp và luyện viết. Lớp ít học viên và các bạn học cùng trình độ nên em học cảm thấy rất tiến bộ”.

Friday, April 26, 2013

Cà phê với người lạ

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Đó là buổi sáng trễ nải nhất trong suốt những ngày tháng mà tôi còn nhớ được nhiều điều liên quan đến tuổi trẻ của mình. Nó tệ đến mức khi nghe tin thành phố chuyển mùa, tôi thậm chí còn không mảy may nghĩ đến những chiếc váy hoa và những ngọn đồi. Rồi anh ta gọi điện. Bảo muốn uống một cốc cà phê. Chúng tôi chưa bao giờ thân thiết nên cuộc hẹn được sắp đặt đơn giản và nhanh chóng đến không ngờ.

Quảng trường luôn là nơi đẹp nhất cho dù bạn đến đó đơn độc hay với bất cứ ai.
Ở đó, chúng tôi đã coi rẻ mùa xuân. Coi rẻ niềm hạnh phúc ngâm mình trong nắng ấm. Coi rẻ những đám đông rạng rỡ hò hát đi qua. Coi rẻ nỗi buồn của chính mình.
Anh ta thất tình.
Tôi nghĩ mình cũng vậy.
Chúng tôi cầm một cốc giấy lớn đầy cà phê nóng, ngồi ở bậc thềm, và nhìn thấy tình cảm của mình như đám bong bóng xà phòng lũ lượt vỡ tí tách giữa không trung. Nhưng không ai đưa tay ra níu giữ.
Chuyện tình cảm ủ rũ này, hóa ra với một số người có sức tàn phá thật vĩ đại.
Anh ta tâm sự mình là một người nhạt nhẽo. Học tập rồi lao động. Lao động rồi học tập. Một ngày tình cờ, đột nhiên nghĩ bản thân cũng cần phải có tình cảm với ai đấy. Thế là có tình cảm. Hoặc nghĩ rằng mình đã có tình cảm. Cũng hẹn hò, đưa đón, cười đùa, xác thịt. Cho đến ngày cô gái nghĩ cần phải chia tay anh ta. Cô đã xây dựng quá nhiều ảo tưởng cho mối quan hệ giữa hai người và giờ hàng đêm cô chỉ biết khóc vì thất vọng. Cô không thể tiếp tục được nữa.
Hôm đó trời không đổ mưa. Cô gái mở cửa chung cư, kéo lê trên đường sỏi không chỉ đám hành lý mà cả một mớ ân tình rối rắm.
Anh ta đứng ở cửa sổ tầng 8 nhìn xuống. Cảm giác mất mát hiện hữu rõ rệt. Nhưng anh ta không chạy theo cô gái. Vì lúc nắm tay cô, anh thật sự vẫn không thể nào hiểu rõ, ảo tưởng gì đã vỡ ở trong cô?
“Anh là một gã người yêu kém cỏi”.
Tôi nhìn thẳng vào anh ta và khẳng định.
Anh ta im lặng nghiền ngẫm lời cáo buộc.
“Anh có buồn không ?”
“Cô đang buồn à?”
“Ừ.”
“Tại sao?”
“Tất cả ảo tưởng của tôi đã vỡ.”
“Như thế nào?”
“Thực ra ảo tưởng của phụ nữ là những thứ đơn giản lắm. Thậm chí còn hơi ngớ ngẩn. Giống như việc tôi thích tự tay mua trà hoa cúc đóng gói kiểu công nghiệp trong siêu thị và chỉ chọn những hộp được in ấn bằng tiếng Anh. Anh sẽ bảo tôi sính hàng ngoại. Nhưng không phải. Tôi thích cái cảm giác tự bản thân mình hình dung ra ý nghĩa của từ “camomille” hơn là ai đó áp đặt rằng “đây là trà hoa cúc”. Như một kiểu cố chấp trẻ con rằng từ “camomille” nó đẹp và lãng mạn chứ không phàm tục đơn giản như từ “trà hoa cúc”.


Anh ta lục tìm thuốc lá trong túi. Khẽ khàng châm lửa và hỏi tôi có muốn hít một hơi không. Khói thuốc là thứ độc hại. Cả thế giới đều biết rõ điều đó. Tình yêu cũng là một thứ độc hại. Hai phần ba thế giới có đôi ba lần trong đời nghĩ đến điều đó. Nhưng thuốc lá vẫn bán chạy dù có tăng giá. Và ai ai cũng muốn được đắm đuối yêu đương.
Khi anh ta hỏi chuyện. Tôi biết những câu trả lời của mình sẽ khiến anh ta càng thêm hoang mang nhưng như kẻ sắp kiệt sức giữa đại dương, tôi bám lấy những câu hỏi ấy để an ủi chính mình.
“Anh cũng là một gã người yêu ích kỉ. Lẽ ra anh nên chạy theo cô ấy, ôm lấy cô ấy và kéo hành lý trở về. Tôi nghĩ có lẽ đó là tất cả những gì thuộc về ảo tưởng cuối cùng mà cô ấy dành cho anh.”
“Tôi thì chỉ cần những thứ thật đơn giản. Một người có thể bình thản ngồi bên cạnh, lúc cần thiết có thể dựa vào vai nhau ngủ một giấc an lành. Buổi sáng tỉnh dậy, thế giới nhỏ bé lại trở nên tươi trẻ.”
Tôi ngắm nhìn thật kĩ anh ta lần đầu tiên kể từ khi quen biết. Cái mong mỏi đáng thương vừa chia sẻ đó khiến tôi muốn quàng tay qua vai và ôm anh vào lòng một vài phút. Cà phê khiến hụt hẫng trở nên yên ả và đẩy những người xa lạ ngồi sát lại gần nhau hơn. Ít ra là lúc này. Một buổi chiều chậm rãi.
Tôi khẽ khàng đặt tay mình lên tay anh ta. Những ngón tay hơi nham nhám nhưng âm ấm thứ cô đơn trần trụi không tô vẽ. Với những người xa lạ, những người bạn gần như không biết, cảm xúc là thứ ngôn ngữ thật thà và dũng cảm nhất. Bởi vì bạn hoàn toàn vô thức với quá khứ lẫn hiện tại của đối phương.
Tôi yêu một người đàn ông xa lạ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ảo tưởng bắt đầu từ lòng dũng cảm để yên thân mình trong vòng tay một người không quen rõ. Anh ấy kể với tôi về cuốn sách mình đã đọc thời rất trẻ. Đó là một câu chuyện cảm động giản dị. Vào ngày lễ tình nhân, chàng trai bán đi chiếc đồng hồ, thứ quý giá nhất của mình để mua cho cô gái mình yêu chiếc trâm cài tóc. Trong lúc đó, cô gái vì muốn tặng chàng trai sợi dây đeo đồng hồ mà đành lòng cắt đi mái tóc dài của mình. Khi họ nhìn thấy nhau, những món qùa ấy không dùng được nữa nhưng họ đã tìm thấy một thứ khác mà có những người đi cả cuộc đời cũng chưa chắc tìm thấy được. Người yêu tôi thích câu chuyện đó. Anh nghĩ nó chân thành. Và tôi nghĩ mình yêu anh.
Ai cũng muốn nuôi dưỡng một phần tình cảm trong mình. Đi một vòng chộn rộn ầm ĩ, lúc đứng lại hít thở, tình cảm muốn được nuôi dưỡng ngày càng mơ hồ và xa lạ. Thành phố vẫn luôn trẻ. Không phải bởi tuổi đời mà bởi những người sinh sống ở đó, bởi những tòa nhà liên tiếp mọc lên và những nỗi cô đơn có kích cỡ không thể chia sẻ. Thành phố xét cho cùng, cũng chỉ là một địa điểm được chọn lựa để hi vọng và ảo tưởng.
Trời bắt đầu sụp tối. Anh ta bảo tôi đợi một lúc trước khi chia tay ra về và bỏ đi đâu đó. Tôi nhìn thấy một vài người quen đang tụm lại mua bánh rán trên phố. Họ nói cười rộn rã, hơi thở bao thành khói. Một người trong số họ nhìn thấy tôi vẫy tay chào hồ hởi, ra hiệu hỏi tôi có muốn ăn bánh không. Tôi mỉm cười lắc đầu. Trời khẽ khàng trở lạnh, ngâm ngấm. Anh ta quay trở về với một chiếc hộp đựng Velvet cupcake trong tay, bảo tôi ăn nó cho phần tráng miệng buổi tối, vén mớ tóc lòa xòa phủ trên trán tôi. Và chào tạm biệt.
Anh ta quay bước đi về hướng nhà ga. Ánh đèn vàng vọt đuổi theo sau tạo thành một vệt dài chênh chếch. Tôi mở hộp. Một mảnh giấy gấp tư nằm cạnh chiếc cupcake.
“Em hãy ăn nó như ăn sạch nỗi buồn của mình. Buổi sáng mai thức dậy, vươn vai và sẽ lại nhìn nhận chuyện tình cảm của bản thân một cách tích cực.



Mật khẩu trái tim

Góc Tâm Hồn Nhỏ - “Nếu trái tim anh đã cài password, thì em sẽ cố gắng trở thành hacker chuyên nghiệp. Em tin chỉ cần kiên trì, từng chút từng chút một, thì một ngày nào đó em sẽ tìm được mật mã để mở cửa trái tim anh, phải không anh?”…

Hạ Nguyên

Tôi là con gái chuyên Tin. Mặc dù đây không phải là chủ định của tôi khi thi vào ngôi trường này. Sự thật là vì trượt chuyên Toán nên tôi học chuyên Tin vậy đó mà. Quả thật lúc đầu tôi cũng không hứng thú với môn học này cho lắm. Nhưng với cá tính có phần mạnh mẽ ngầm, ưa mạo hiểm ngầm và nổi loạn ngầm của mình, tôi đã yêu thích môn Tin với những mật mã, những code lập trình tự bao giờ không hay.
Đừng vội nói môn Tin là khô khan. Bởi cuộc sống ảo cũng có linh hồn, cũng là nơi để sẻ chia những gì mà cuộc sống thật khó có thể mang lại cho mình. Mà bật mí cho các bạn một bí mật nho nhỏ nhé, sở thích của tôi chính là…hack đấy.
Đừng vội hiểu lầm, vì tôi sẽ giải thích ngay đây. Tôi thích hack, nhưng lúc nào cũng có 3 nguyên tắc :
1/ Chỉ hack tình cảm.
2/ Không hack những gì mà biết chắc dù có hack được cũng sẽ không bao giờ thuộc về mình.
3/ Không được vi phạm 2 quy tắc trên, vì nếu thế sẽ tự có lỗi với chính bản thân.
Cậu ấy là con trai chuyên Toán. Lâm Vũ đam mê nghệ thuật của những con số, những công thức, những khối hình học, khao khát chứng minh những định lí và những bài toán chưa có đáp số và tận hưởng cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc khi giải được một bài toán khó.
Bởi vậy, đối với Vũ, những điều gì càng bí ẩn, càng khó hiểu thì càng trở nên thu hút, càng khơi dậy khao khát muốn khám phá luôn thường trực trong tôi.
Tôi thích Lâm Vũ…
Cũng chính vì cậu ấy mà tôi quyết tâm thi vào ngôi trường cấp 3 danh tiếng này, dù kết quả học tập của mình ở trung học chỉ ở hạng vừa bình thường lại vừa thất thường. Tôi gặp cậu ấy lần đầu tiên ở lớp học thêm Toán. Lần đầu tiên tôi thất thần trước một chàng, và tôi thích cậu ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Đừng hỏi tôi lí do vì sao tôi thích Vũ, vì chính tôi cũng sẽ không thể cắt nghĩa được. Tôi cũng từng tự hỏi mình câu hỏi này, phải chăng là bởi có ánh mắt vừa dịu dàng vừa ấm áp của cậu ấy đã thu hút tôi, hay nụ cười như mặt trời mùa hạ của cậu ấy? Thích một người nào đó, vốn chỉ là cảm giác. Đâu cần tìm hiểu rõ nguyên nhân vì sao? Một khi đã biết nguyên nhân rồi, thì cũng chính là khi không còn cảm giác nữa.
Lâm Vũ
Tôi biết cô gái ấy. Cô ấy học lớp chuyên Tin cùng trường tôi, có cái tên khá lạ, hay và rất thơ, Hạ Nguyên. Cái tên rất hợp với vẻ ngoài của chủ nó. Một cô gái có vẻ ngoài rất dịu dàng và bình lặng. Đó là ấn tượng ban đầu mà hầu hết mọi người sẽ có về Nguyên.
Tôi gặp cô ấy lần đầu tiên ở lớp học thêm Toán. Khi đó chưa vào lớp tôi đứng ngoài cửa chờ lớp trước tan ca, chăm chú gặm bánh mì và ngó qua bài buổi trước, tên bạn thân đứng bên cạnh huých khẽ khuỷu tay tôi: “Nhìn đi mày ơi, bé kia dễ thương nhỉ?”.
Tôi nhìn theo hướng đó. Cô ấy đang rứt rứt từng miếng bánh ngọt nhỏ luôn tay đưa vào miệng, trông giống như một con mèo con, sau khi ăn xong còn tỉ mỉ gấp vỏ bánh lại như thể đang tạo ra một tác phẩm nghệ thuật vậy. Quả thật là rất dễ thương.
Tôi cứ nhìn cô ấy chằm chằm như thể gặp sinh vật lạ, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của cô ấy ngước lên. Đôi mắt trong suốt to tròn ấy liếc nhìn tôi rất nhanh, rồi lại nhanh chóng cúi xuống hoàn thiện nốt tác phẩm nghệ thuật của mình. Tôi lơ đãng quay sang thằng bạn bên cạnh, tìm một câu nào đó chuyển chủ đề.
Tôi đã nói thế nào ấy nhỉ, à, trong ấn tượng ban đầu của hầu hết mọi người, Nguyên là một cô gái có vẻ ngoài dễ thương nhưng hơi ít nói và trầm lặng. Nhưng nếu sáng nào cũng nhìn thấy cô ấy tung tăng nhảy chân sáo vào canteen trường rồi sôi nổi cất giọng tám chuyện với mấy cô bạn thân…thì chắc hẳn mọi người sẽ có ấn tượng khác.
Khác với vẻ ngoài có phần dịu dàng của mình, cô ấy rất hoạt bát và sôi nổi, luôn luôn tràn trề năng lượng. Nhất là khi cô ấy nói chuyện với ai đó, mắt cô ấy rất sáng và tràn đầy hứng khởi.
Nói chuyện với Hạ Nguyên khá thú vị. Cứ mỗi tối sau khi học xong, tôi và cô ấy hẹn nhau cố định lúc 11 giờ để cùng online, chủ yếu là chuyện học hành, bạn bè, trường lớp…thỉnh thoảng buổi tối cô ấy sẽ thức ngồi làm đề toán đến 2h sáng. Đôi khi tôi sẽ bật cười trước những tin nhắn hỏi bài của cô ấy :
“Help me, plz… Cứu tớ khỏi mấy bài tích phân này với, học là bể khổ quay đầu không thấy bờ”.
“Hì hì, giờ cậu có bận không? Cậu giở bài 27 chương 3 sách bài tập ra quân sư dùm tớ một chút được không…Sao đọc bài giải rồi mà vẫn không hiểu? ><” Gần đây tôi và Nguyên nói chuyện với nhau nhiều hơn, tuy chat trên mạng vẫn là chủ yếu. Chủ đề cũng mở rộng hơn từ chuyện bạn bè, trường lớp, thi cử, phim ảnh, âm nhạc, đến chuyện con mèo ở nhà tôi… Cảm giác bây giờ đã khác, thân thiết hơn rất nhiều, là thứ cảm giác mà cho dù không cần nói gì nhiều thì bầu không khí giữa chúng tôi cũng rất thân thiết, không hề gượng gạo chút nào. *** Hạ Nguyên – Cậu đã từng thích ai chưa? Trong một lần chat gần đây, đột nhiên cậu ấy hỏi tôi như vậy. Tim tôi sững lại trong một thoáng, rất nhanh, tôi trả lời lại : – Chưa. Sao cậu lại hỏi thế? Tôi trả lời “chưa” là vô cùng thành thật. Bởi vì cậu ấy hỏi “đã từng”, nghĩa là ở thời quá khứ rồi, còn tôi vẫn đang thích cậu ấy đấy thôi, sao có thể tính là “đã từng” được. Không thấy hồi âm. Tôi đánh liều gõ thêm một dòng nữa: – Còn cậu thì sao? Thích ai rồi phải không? Nói thật đi, hihi, rồi bạn quân sư quạt mo cho ;;) Nói vậy nhưng trong lòng bồn chồn lo lắng, Lâm Vũ là chàng trai được rất nhiều cô gái yêu mến, liệu cậu ấy đã yêu chưa nhỉ? – Nói với cậu thì ích gì? Cậu bảo là “chưa” thì lấy kinh nghiệm ở đâu ra mà quân sư thế? Cậu ấy đang né tránh câu hỏi của tôi. – Ehhhh, đừng đánh trống lảng nha =)) Trả lời vào câu hỏi đi ;) ) – Ừ, tớ đã từng thích một người :) Tim tôi chùng xuống, lạc mất một nhịp. Bây giờ không hiểu sao tôi lại cảm thấy thật may mắn, vì nhân loại đã phát minh ra hình thức gọi là chat này. Không phải nhìn thấy mặt nhau trực tiếp, che giấu cảm xúc một cách hoàn hảo, thật là tốt =.=. Tôi bắt đầu quá trình trả lời – gõ gõ xóa xóa: – Thật à ? Có thể bật mí cho tớ không? Không được. Xóa >
- Ừ, tớ đang nghe đây :)
Một câu trả lời vừa thể hiện sự giả-vờ-không-biết, vừa thể hiện sự đồng cảm và lắng nghe – tôi tự thán phục mình trong giây lát. Cậu ấy vẫn tiếp tục chuỗi tâm sự của mình :
- Nhưng mà mọi chuyện đã qua rồi. Có quá nhiều thứ là do mình tự tưởng tượng ra. Hóa ra tình cảm của mình chưa đủ sâu sắc như mình vẫn tưởng.
- Tớ hiểu :) Thực sự đấy :)
- Cảm ơn vì đã hiểu.
Cậu ấy lại im lặng một lát.
- Này, có lẽ từ giờ tớ sẽ Shift+Del tất cả :) )
Tôi bối rối thật lâu cũng không biết nên trả lời cậu ấy thể nào. Cậu ấy không type thêm dòng nào nữa. Có phải cậu ấy có ý chờ tôi trả lời? Hay chỉ đơn giản là muốn tâm sự với một người bạn để tìm được sự đồng cảm? Dù sao im lặng cũng không phải là một giải pháp hay. Vì thế, với vốn chuyên môn ít ỏi về Tin học và khả năng văn vẻ có hạn của một đứa con gái chuyên Tin, cuối cùng tôi cũng nghĩ ra câu trả lời.
mat-khau-trai-tim
Mật khẩu trái tim
“Cậu nên tự cho mình thêm một cơ hội. Nhưng tớ nghĩ, một người đâu nhất thiết phải delete hết các file cũ để làm lại profile của mình? Chúc ngủ ngon ^^.
Tôi save lại đoạn chat vừa rồi vào file word, tắt máy, nhìn cái màn hình tối đen trước mặt mà trong lòng thấy nao nao. Không ngờ tôi cũng có ngày nói ra được một câu sâu sắc và đầy triết lý như vậy. Cậu ấy có lẽ sẽ không hiểu hết ý tôi trong câu nói đó. Tôi chỉ muốn nói rằng : “Cô ấy đã từng là kí ức của cậu, dù cậu có quên được hay không thì tớ vẫn sẽ chấp nhận. Bởi vì tớ thích cậu. Vì thế hãy cho tớ một cơ hội, cũng là cho chính cậu một cơ hội, được không?”
Nhưng những điều này, có lẽ tôi chưa có đủ dũng khí để nói ra. Quyết định vẫn là ở cậu ấy
Lâm Vũ
Thấy nick cô ấy trên facebook sáng, tôi liền chủ động nói chuyện. Không hiểu sao tôi lại có thể an tâm mà tâm sự với cô ấy chuyện đã qua, chuyện mà những thằng bạn thân của tôi và bản thân tôi luôn tránh nhớ lại, nhắc lại. Cô ấy lắng nghe, không nói gì nhiều nhưng chỉ như vậy là đủ. Đủ để tôi thấy mình được chia sẻ.
- Này, có lẽ từ giờ tớ sẽ quyết định Shift+Del tất cả.
Tôi nói với cô ấy, cũng là nói với chính bản thân mình. Chuyện đã qua thì đã qua. Tôi muốn bắt đầu một khởi đầu mới. Thật lâu vẫn không thấy hồi âm. Một lúc sau có tiếng “Ding” quen thuộc của facebook, báo hiệu cô ấy đã trả lời :
- Cậu nên tự cho mình thêm một cơ hội. Nhưng tớ nghĩ, một người đâu nhất thiết phải delete hết các file cũ để làm lại profile của mình? Chúc ngủ ngon ^^. Tái bút: Đừng dùng icon :) ) nếu cậu không thật sự cảm thấy thế.
Tôi sững người lại trong giây lát rồi thoáng nở một nụ cười. Có lẽ cô ấy nói đúng.
Sau lần chat đó, những cuộc nói chuyện trên facebook của chúng tôi cũng thưa dần. Kì thi tốt nghiệp cấp 3, rồi tiếp đó là kì thi Đại học sắp đến. Cũng như tất cả những học sinh lớp 12, chúng tôi lao đầu vào guồng học – thi chóng mặt. Tôi và cô ấy đều đang phải đối mặt với những kì thi lớn và khó khăn trước mắt. Tôi cũng cần một khoảng thời gian để có thể xác định rõ tình cảm của mình.
Những khi mệt mỏi và cảm thấy bế tắc, áp lực, tôi lại nhớ đến dáng vẻ lạc quan, nụ cười đầy sức sống và ánh mắt sáng ngời của cô ấy, đọc lại những tin nhắn luôn làm tôi bật cười của cô ấy. Dường như chính những điều đó đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để tiếp tục cố gắng.
Rồi những kì thi cũng trôi qua. Kết quả của tôi và cô ấy đều tốt hơn cả mong đợi. Đây là sự đền đáp mà cả hai xứng đáng có được sau những tháng ngày miệt mài gian khổ. Tôi và Nguyên đỗ vào cùng một trường đại học danh tiếng. Nói thế nào nhỉ? Có thể coi là chúng tôi có duyên với nhau không?
Tôi nghĩ đã đến lúc tôi phải đối diện với tình cảm của mình rồi…
Hạ Nguyên
Cậu ấy hẹn tôi ra quán cà phê mèo, với lí do “gặp mặt ăn mừng đỗ Đại học”. Năm lớp 12 có lần tôi đã từng kêu gào với cậu ấy là tôi thích mê mệt quán cà phê này, nhưng bận học quá nên không có thời gian đến đây. Không ngờ cậu ấy vẫn còn nhớ. Buổi gặp riêng đầu tiên chỉ có hai người, tôi âm thầm nghĩ: “Đây cũng có thể tính là hẹn hò chứ nhỉ”.
Ban đầu tuy còn đôi chút ngượng ngùng, nhưng rồi chúng tôi nhanh chóng nói chuyện trong không khí thoải mái hòa hợp như trước. Lần đầu tiên tôi được nghe giọng nói của cậu ấy nhiều đến thế, thấy cậu ấy cười nhiều và rạng rỡ như thế, thấy ánh mắt cậu ấy khi nhìn tôi dịu dàng và ấm áp đến thế. Có lẽ lần đầu tiên được ở cạnh cậu ấy lâu thế nên tôi cũng bị ảo giác luôn rồi. Cứ như thế này thì không ổn, nếu không về sớm có khi tôi sẽ ảo tưởng là cậu ấy cũng đang thích mình mất…
Khi đi về, cậu ấy dùng ánh mắt rất thần bí và khó hiểu nhìn tôi, còn lộ ra vẻ ngại ngùng và khó nói, làm tôi cũng thấy rất khó hiểu. Rồi bất ngờ, cậu ấy chìa ra một hộp quà nhỏ được bọc giấy hồng rất xinh, nói đây là quà chúc mừng tôi đỗ Đại học. Tôi thật sự rất ngạc nhiên, tất nhiên là vui mừng nữa, sau đó là xấu hổ ><, vì tôi đã kịp chuẩn bị quà gì cho Vũ đâu.
Đành phải dùng chiêu bài cuối cùng để cứu vãn chút danh dự bé nhỏ của mình, tôi ra sức cười lấy lòng, rối rít cảm ơn và ăn năn hứa hẹn nhất định sẽ tặng quà cho cậu ấy. Cậu ấy cười rất vui vẻ, nhưng tôi thấy vẫn có điều gì đó rất lạ. Sao ánh mắt của cậu ấy nhìn tôi cứ như đang nghiên cứu hay thăm dò điều gì đó vậy? Lại còn câu nói cuối cùng của cậu ấy trước khi ra về nữa, vô cùng khó hiểu:
- Về nhà cậu hãy mở nhé. Nếu muốn tặng quà cho tớ, thì tớ muốn món quà tốt nhất ấy.
Tôi ôm mối băn khoăn này về nhà. Sau khi mở hộp quà cậu ấy tặng thì tôi thực sự bất ngờ. Đó là một chiếc dây chuyền xinh xắn có mặt đá hình trái tim, kèm theo đó là một tấm thiệp nhỏ:
“Đây là trái tim tớ. Nhưng chẳng may tớ đã cài mật khẩu mất rồi. Cậu có đồng ý giúp tớ gỡ password này ra không?”
Trái tim tôi ngừng đập trong giây lát. Nếu tôi không hiểu lầm, thì có phải là cậu ấy đang thổ lộ với tôi không? Ai nói con trai chuyên Toán thì không lãng mạn chứ? Một câu này của cậu ấy cũng đủ khiến lòng tôi cảm thấy ngọt ngào hơn cả ăn kẹo. Cảm xúc khi biết người mình thích cũng có tình cảm với mình, hóa ra lại tuyệt vời và lâng lâng bay bổng đến vậy.
Có lẽ cậu ấy không biết, mỗi lần nói chuyện với cậu ấy xong tôi đều lưu lại vào một file word riêng, cất giấu vào một folder tên “Mưa” cất rất sâu rất sâu trong máy tính, và có lẽ trong cả trái tim mình, sau đó thỉnh thoảng mở các file đó ra đọc lại, nhìn cái màn hình máy tính mà mỉm cười hạnh phúc một mình.
Có lẽ cậu ấy không biết, tôi đã chờ đợi câu nói này rất lâu rồi.
Có lẽ cậu ấy không biết, tôi là một hacker chuyên nghiệp. Tôi tin rằng nhất định có một ngày password trái tim của cậu ấy sẽ được tôi khám phá ra.
Có lẽ cậu ấy không biết…
Còn rất nhiều điều mà cậu ấy không biết, hoặc chưa biết. Nhưng đó vẫn là chuyện của sau này. Bởi vì chúng tôi vẫn còn rất nhiều thời gian mà.
Còn bây giờ tôi phải nghĩ xem nên trả lời cậu ấy như thế nào đây, phải làm thế nào để cậu ấy thật bất ngờ mới được.
Lâm Vũ
Đã ba ngày trôi qua từ khi tôi tặng quà cho Nguyên. Và cô ấy vẫn chưa cho tôi câu trả lời. Ba ngày, cô ấy không online facebook, không nhắn tin, không điện thoại. Còn tôi, ngoài việc mỗi ngày đều nhắn tin chúc ngủ ngon cho cô ấy, cũng không có thêm động thái gì cả, tôi không muốn thúc giục, tạo áp lực cho cô ấy. Bởi có lẽ Nguyên cũng đang rất bất ngờ và cần thời gian để suy nghĩ. Tôi làm vậy có phải là quá vội vàng không? Liệu cô ấy có đón nhận tình cảm của tôi hay không?
Cuối cùng tôi cũng được giải thoát khỏi sự chờ đợi đằng đẵng này. Vẫn quán cà phê cũ, cô ấy hẹn tôi. Khi cô ấy nhìn thấy tôi, ánh mắt ngỡ ngàng, thoáng bối rối rồi cô ấy cụp ngay mắt xuống như con mèo con. Nhưng ngay sau đó, cô ấy ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, cười thật tươi :
- Hihi, hôm trước cậu tặng quà mà tớ lại chưa chuẩn bị quà gì cho cậu cả. Cái này…xem như là đền bù được không?
Hình như cô ấy đang ngại ngùng, đang cố gắng tỏ ra tự nhiên trước tôi thì phải. Tôi cũng tỏ ra tự nhiên, bình tĩnh nhận hộp quà đó, cảm ơn, rồi tiếp tục im lặng chờ cô ấy lên tiếng.
- Cậu về nhà hãy mở quà nhé.
Không lẽ cô ấy hẹn tôi đến đây chỉ để nói vậy? Tôi không tránh khỏi hụt hẫng. Rồi bất ngờ, trong một thoáng tôi không chú ý, cô ấy quay sang in nhẹ đôi môi thơm mềm lên má tôi, buông lại một câu: “Tớ phải về đây” rồi nhanh chóng đứng lên chạy mất nhanh như một cơn gió.
Còn tôi, khỏi phải nói, hình như tôi…đã biến thành tượng đá bất động rồi. Con gái đúng là có khả năng dọa người, làm người ta không thể đoán trước được, trở tay không kịp.
Sau khi nhịp tim bình thường trở lại, tôi vẫn không thể thoát khỏi cảm giác lâng lâng hạnh phúc. Không thể chờ được tới khi về đến nhà, tôi vội vã mở ngay món quà cô ấy tặng là một tấm thiệp giấy 3D trông rất lạ và thanh nhã, với hình một cô bé và cậu bé đang tựa đầu vào nhau đầy trìu mến giữa một hình trái tim xinh xắn. Có lẽ là do cô ấy tự làm. Và tôi không thể nào không mỉm cười khi đọc tấm thiệp đó. Trên đó chỉ có một dòng chữ:
“Mùa hạ đâu thể thiếu những cơn mưa. – Hạ Nguyên”
Mãi lâu sau đó, tôi vẫn không thể nào ngừng được nụ cười ngốc nghếch của mình. Nhìn ra ngoài cửa sổ với bầu trời màu pha lê đục mờ và mưa nhỏ bay lất phất, tôi nhủ thầm trong lòng: “Hôm nay thật là một đẹp trời! “.
Những ngày sau đó…
Cô bé nhỏ nhắn, mái tóc ngắn ngang vai bay bay trong gió, cười toe đầy vẻ tinh nghịch với chàng trai phía đối diện :
- Cho tớ hint đi, từ giờ tớ sẽ chính thức dò password của cậu.
Trên gương mặt chàng trai thoáng một vẻ ngạc nhiên, nhưng chỉ giây lát sau, ánh mắt nhanh chóng hiện lên ý cười ấm áp.
- Ừ, từ giờ mỗi ngày một hint nhé. Cậu cũng cho tớ hint đi, như vậy mới công bằng chứ.
- Vậy gợi ý đầu tiên là gì ?
- E hèm, gợi ý đầu tiên là…tên một loại đồ ăn mà cậu rất thích.
- Nhưng thế thì chung chung quá, tớ thích nhiều thứ lắm – cô gái phụng phịu.
- Cho cậu trả lời 5 lần, trả lời đúng có thưởng.
- Chè, kem xôi, bánh su kem, hoa quả dầm, sữa chua mít. – cô gái mắt sáng lên đầy vui vẻ, xòe bàn tay ra đếm, cất giọng nói luôn miệng.
Chàng trai giả vờ tỏ vẻ ngẫm nghĩ một chút, rồi quay sang nói với cô :
- Đi thôi.
- Á, đi đâu cơ? Cậu còn chưa nói xem tớ trả lời đúng hay không nha. – cô gái thốt lên đầy ngạc nhiên.
Chàng trai bỗng nhiên đứng thẳng người, khuôn mặt hiện lên biểu cảm vô cùng nghiêm túc, làm điệu bộ cất giọng như MC đang dẫn chương trình :
- Xin thông báo, bạn đã trả lời một cách xuất sắc câu hỏi của ban tổ chức. Phần thưởng của bạn là một chuyến đi ăn tất cả những đồ kể trên. Toàn bộ kinh phí do ban tổ chức tài trợ.
Rồi quay sang nháy mắt tinh nghịch với cô gái đang đứng ngây ngốc bên cạnh:
- Ngốc ạ, có đi không?
Nơi góc phố, một cô gái bé nhỏ má lúm đồng tiền như hoa, chàng trai ở bên cạnh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cười thật rạng rỡ. Ngày hôm đó, trời rất xanh, mây rất trắng và nắng vàng như mật. Thật là một ngày đẹp trời cho một khởi đầu mới tốt đẹp, phải không?

Tình đầu

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người con trai khóc. Cậu ấy chỉ tầm tuổi tôi, cao gầy và có mái tóc dày mềm mại. Cậu ấy ngồi trên bậc thềm của nhà thờ trong ánh chiều nhập nhoạng, sắc hoàng hôn đỏ ối nhuộm tím cả khoảng lưng thẳng tắp.

Hai bàn tay với những ngón dài rám nắng đặt trên đầu gối, cặp mắt không chớp treo lơ lửng ánh nhìn vô định, từ khóe mi bên trái một giọt lệ lớn rơi xuống, lóng lánh như kim cương. Tôi cá là cậu ấy đang chìm đắm trong một thế giới khác, bởi lẽ cậu ấy hoàn toàn không phát hiện ra cái con bé tọc mạch – là tôi, đang chống xe đạp ngay phía bên trái mà nhìn chằm chặp vào cậu ấy.
Tôi không biết mối tình đầu của mọi người đến như thế nào nhưng tôi biết chắc mối tình đầu của tôi đến ra sao. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, dưới bầu trời đang dần sẫm màu, trước khi tôi kịp nhận ra, thứ hương vị vừa chua vừa chát của tình yêu đầu đời đã vội vã ập đến, vươn từng nhánh từng nhánh li ti rậm rạp trong bộ rễ ô rô, len vào mỗi ngóc ngách, bấu chặt lấy trái tim nhỏ bé của tôi.
Tôi không biết cậu ấy là ai và cũng không đủ can đảm để đến làm quen. Dù có ngu ngốc đến mấy tôi cũng hiểu rằng lúc này cậu ấy chẳng cần bất kì ai – đặc biệt là cái con nhóc xa lạ với thứ tình cảm chớm nảy mầm vụng về ngây dại lân la phiền hà. Và tôi đi. Phóng thật nhanh như thể bản thân phạm phải lỗi lầm gì đó thật khủng khiếp.
Một tháng. Hai tháng. Rồi nửa năm. Tôi không gặp lại cậu ấy nữa. Dù cố tình đạp xe ngang nhà thờ hàng trăm lần. Dù thầm cầu nguyện hàng ngàn lần. Có lẽ cậu ấy chỉ là một giấc mơ. Hoặc là cơn gió đã vụt qua thì không cách chi quay trở lại được nữa.
Tháng 12. Đất trời khô cong như mẩu bánh đa. Da mặt tôi bỏng rát trước những cơn gió bấc đầy sương muối. Nhưng vẫn không có cách gì dập tắt nỗi háo hức khi Giáng sinh đang ngày một gần. Tôi thường trát kem ẩm đầy mặt, quấn lên cổ chiếc khăn len to sụ và bám càng anh hai la cà khắp phố xá. Thành phố khoác lên mình bộ xiêm y rực rỡ, là lượt và ấm sực. Anh hai đổ đầy hai tay tôi những hạt dẻ lớn thơm phức, canh giữ tôi hệt canh giữ một con sóc ngốc nghếch. Anh chỉ lo lạc tôi giữa dòng người đông đúc tuôn ra từ mọi ngõ hẻm ngược xuôi to nhỏ. Tôi yêu Giáng sinh. Với tôi, đó luôn là mùa nhiều phúc lành và niềm vui nhất trong năm.
Đêm 24. Tôi nằng nặc đòi anh hai đưa đến nhà thờ, phớt lờ mọi lời cảnh báo kinh hoàng về nguy cơ bị đè bẹp bởi đám đông khủng khiếp. Đêm còn lạnh hơn tôi hình dung. Anh hai chụp lên đầu tôi cái nón đỏ rực và liên mồm nhắc nhở rằng phải theo sát anh. Tôi vâng vâng dạ dạ, ngoan ngoãn bám chặt vào ống tay áo màu xám bạc của anh.
Sự thật đã chứng minh lời của anh hai là hoàn toàn đáng tin cậy. Giữa đám đông nhốn nháo đầy kinh khiếp, tôi có cảm tưởng bản thân đã biến thành một nhúm bột mỏng, bị cán qua cán lại, hết đập dẹt rồi lại cuộn tròn, cuối cùng thì bị thả vào chảo dầu đang sôi sùng sục, chiên đi chiên lại, chiên đến nỗi lục phủ ngũ tạng đều rách bươm. Anh hai vừa cố gắng chen lên vừa chốc chốc kiểm tra xem tôi đã thiếu dưỡng khí mà ngất đi chưa.
Tôi núp sau lưng anh, vừa khổ sở vừa háo hức, chỉ cầu mong có phép dịch chuyển tức thời, phắt một cái là vào bên trong nhà thờ. Rồi không biết bằng cách nào, trong cái khoảng hỗn độn nhòe nhoẹt ấy, bằng sức mạnh bí ẩn không thể giải thích, tôi nhìn thấy cậu ấy. Vẫn cái dáng cao cao, vẫn mái tóc dày mềm mại.
Cậu ấy quàng chiếc khăn len xanh thẫm, khuôn mặt lấp loáng ánh đèn, đang bị cuốn trôi đi trong dòng người ồn ã như cơn lũ dữ. Khoảnh khắc đó cả thế giới xung quanh đều tiêu biến, chỉ còn lại mình cậu ấy, yếu ớt và cô độc, rơi vào trong đáy mắt tôi. Khi tỉnh lại từ cơn mê man choáng ngợp, tôi chỉ kịp nhận ra mình đã thả tay anh hai, cố gắng chạy về phía cậu ấy tự lúc nào. Bên tai ù đi, phảng phất như có tiếng ai gọi, phảng phất lại an tĩnh tuyệt đối. Tôi bám chặt vào hình bóng của dải khăn tựa lạch biển mềm mại, cứ thế kiên nhẫn bước tới, từng chút một.
Cậu ấy muốn thoát khỏi đám đông bao quanh nhà thờ. Tôi nhìn bóng lưng càng lúc càng xa kia, gấp đến độ bật khóc. Chẳng kịp nghĩ ngợi, tôi lột phăng chiếc mũ len đỏ chói, nhắm hướng cậu ấy quăng tới. Túm len đỏ rực lao đi, tạo thành một vòng cung duyên dáng rồi đậu xuống dải khăn xanh thẫm. Cậu ấy túm lấy nó, ngẩng lên, chần chừ đôi chút rồi nhìn về phía tôi. Khoảng cách không gần nhưng tôi vẫn thấy được đôi con ngươi đen bóng ánh lên nét ngỡ ngàng, phản chiếu vô số ánh đèn màu lấp lánh.
Tôi thở hổn hển, cố gạt bỏ nỗi xấu hổ đang lan nhanh như cỏ dại, dùng hết sức lực lảo đảo chen về phía cậu ấy. Cậu ấy không nhúc nhích, chiếc nón len đỏ để ngang ngực, hình như đang chờ tôi. Túm lấy dải khăn phía trước của cậu ấy, tôi ngẩng đầu hổn hển đứt quãng:
- Giúp tôi… được không? Tôi… không chịu nổi cái đám đông… kinh khiếp này nữa!
Cậu ấy hơi do dự nhưng vẫn gật đầu. Nắm chặt khuỷu tay tôi, cậu ấy lôi tôi ra khỏi dòng người hỗn độn. Cách mấy lượt áo dày và chiếc găng tay nâu sẫm, tôi vẫn như nhìn thấy những ngón tay dài rám rắng im lìm trong bóng hoàng hôn trước kia.
Bằng cách nào đó, thông qua những con đường bí mật có lẽ chỉ mình cậu ấy biết, cậu ấy đưa tôi tránh vào khu vườn phía sau nhà thờ. Hít đầy lồng ngực làn không khí thoáng đãng trong lành, cả hai chúng tôi bất giác im lặng thật lâu. Khu vườn được thắp sáng bằng những ly nến nhỏ, cành lá đen thẫm mảnh mai tựa những nét vẽ thủy mặc. Phía trên chúng tôi là bức tượng Chúa cứu thế trầm mặc nghiêm nghị, vừa lạnh lùng vừa tò mò dò xét. Tôi vuốt ngực, chỉ nghe thấy trái tim đập cuồng loạn. Tôi cúi mặt không dám nhìn cậu ấy, hai vành tai nóng đến bốc cháy.
- Cậu… có sao không?
Âm thanh xa lạ vang lên trong màn đêm tĩnh mịch mang theo sự quyến rũ khó cưỡng. Tim tôi dường như muốn đập cửa xông ra. Tôi lắc đầu, cảm giác cổ họng cũng đã bốc cháy. Vươn tay chỉ vào chiếc nón len đỏ thẫm, tôi rụt rè thanh minh:
- Tôi… không cố ý… Tại… có người đụng tôi!
- Không sao – Cậu ấy nói, thuận tay đưa cho tôi cái mũ.
- Cám ơn! – Tôi lí nhí.
Điện thoại trong túi hơi rung lên. Tôi thò tay vào, lén lút tắt máy rồi cười, tìm đề tài thăm dò.
- Cậu có vẻ rành đường đi lối lại trong nhà thờ ha?
- Thỉnh thoảng tôi có đến thăm người quen ở đây nên cũng biết được chút ít.
- Vậy sao? Sao tôi không thấy cậu bao giờ nhỉ? – Tôi thắc mắc, nhìn vẻ mặt cậu ấy lại vội vàng bổ sung -Tôi cũng hay tới đây lắm!
- À, tôi chỉ loanh quanh ở khu đằng sau nên hiếm khi thấy ai hết.
Tôi gật đầu ra vẻ đã hiểu, bộ dạng thản nhiên nhưng bên trong lại đang gào thét vui sướng, rốt cục tôi đã ‘tóm” được cậu ấy rôi! Tôi chìa tay, trưng ra vẻ mặt cởi mở tự nhiên nhất:
- Tôi là Quân. Rất vui được làm quen với cậu!
Cậu ấy hơi khựng lại. Qua một giây chờ đợi, vành môi nghiêm nghị khẽ cong lên, cậu ấy phóng khoáng nắm lấy tay tôi:
- Tôi là Bách. Cũng rất vui được làm quen với cậu!
Tối hôm đó tôi tự mình về nhà, hoàn toàn quên béng chuyện anh hai có lẽ đang tìm tôi điên cuồng. Khi mẹ gọi điện thông báo cho con trai rằng chú thỏ đi lạc đã trở về an toàn thì tôi vẫn bê nguyên bộ dạng lơ ngơ lên giường, cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp, nhắm tịt mắt và… mơ thấy Bách. Tôi đã thất bại khi cố gắng hỏi xin số điện thoại của cậu ấy. Bách phân trần rằng điện thoại vừa bị móc mất trên xe bus, hiện tại cậu ấy chưa có tiền sắm cái mới. Tôi biết Bách nói dối. Nhưng không sao hết, tôi không buồn lâu, con bé si tình bướng bỉnh đã có kế hoạch “vĩ đại” cho “nửa kia” của trái tim.
Tôi thật sự nghi ngờ khả năng tồn tại cái phần trăm Bách không nghĩ tôi là một đứa mặt dày. Chính bản thân tôi còn tự cảm thấy lớp biểu bì phía trên cổ của mình là “vô địch thiên hạ” cơ mà! Sau đêm Noel, cứ cách hai ngày tôi lại mò tới nhà thờ một lần. Tôi học thuộc lòng Kinh Thánh, làm thân với các cha đạo, chỉ thiếu điều chưa dập đầu trước Chúa mà thôi! Nhưng chính nhờ vậy mà tôi biết thêm khá nhiều về Bách. Cậu ấy bằng tuổi tôi. Không theo Đạo.
Tới đây vào ngày cuối tuần để giúp các Cha lau dọn. Nửa năm trở lại đây chỉ đi một mình nhưng trước kia luôn đồng hành cùng một cô bạn gái xinh đẹp. “Bạn gái cũ!” tôi đoán. Có sao đâu, chỉ là bạn gái “cũ”, quan trọng là giờ đây cậu ấy đang cô đơn và tôi thì có cơ hội, phải không?
Tôi cũng bắt đầu phụ giúp dọn dẹp trong nhà thờ vào ngày cuối tuần. Hiển nhiên chỉ có hai đứa là cùng độ tuổi nên tôi và Bách sẽ nói chuyện. Bách không lạnh lùng như tôi thoạt đầu lầm tưởng. Bằng chứng là mặc dù biết chắc tôi có “lòng hươu dạ vượn” nhưng cậu ấy luôn cư xử với tôi rất lịch thiệp. Chúng tôi dần thân nhau. Bách rốt cục đã cho tôi số liên lạc. Sau đó, thỉnh thoảng hai đứa sẽ hẹn nhau cùng đi ăn, xem phim, chọn sách, chọc ghẹo và cười đùa. Như những người bạn thân. Thế thôi!
Kết quả này chưa hẳn làm tôi mãn nguyện. Tôi đã dũng cảm và nhiệt tình hết mức với tình cảm đầu đời của mình. Tôi mong mỏi một cái kết hoàn mỹ. Nhưng luôn có cái gì đó trong ánh mắt của Bách khi nhìn tôi khiến tôi biết rằng mình chỉ nên đi đến đây thôi, bởi lẽ nếu tôi cố gắng tiến thêm một bước nữa có thể tất cả những gì tôi kỳ công xây dựng từ trước đến giờ sẽ tan biến như bong bóng xà phòng.
Hôm ấy là một ngày mưa bụi. Bách gọi tới giữa lúc tôi đang dằn vặt giữa một bên là đống bài tập đại số khó nhằn và một bên là chiếc chăn bông ấm áp.
- Đi ăn bánh bao rán nhé! Tớ mời!
- OK! – Tôi nhảy cẫng lên như một chú kanguru, bắt đầu cuộn chăn lại với tốc độ ánh sáng – Cậu tới đón tớ?
- Yes!!! 20 phút nữa nhé tiểu thư!
Bóng chiều nhập nhoạng như nuốt chửng Bách khi cậu ấy xuyên qua làn mưa lạnh buốt tới chỗ tôi. Bách đưa cho tôi cái ô to, cười cười:
- Tụi mình đi xe đạp cho ấm nhé!
Tôi gật đầu như giã tỏi, nhảy phốc lên xe, một tay cầm ô, một tay níu chặt thắt lưng Bách. Ngả đầu vào lưng cậu ấy để chắn gió tôi cười tới không khép miệng lại được, bỗng dưng cảm thấy cơn mưa mùa đông cũng thật đáng yêu.
Hai đứa chọn một quán nhỏ trong ngõ hẻm. Bách gọi thêm trà nóng cho tôi. Hai đứa vừa ăn vừa chuyện phiếm. Hôm nay Bách ăn rất nhiều cũng cười rất nhiều. Tôi cũng vậy. Nhưng rồi tôi biết có gì đó không ổn ở đây. Có lẽ là trong nụ cười của Bách. Có lẽ là ở cách cậu ấy cúi đầu, tỉ mỉ lau sạch đôi đũa của hai đứa. Hoặc có lẽ là ở đôi mắt của Bách, cứ thẫm lại, mênh mang như màn mưa mùa đông. Tôi biết Bách sẽ không nói cho tôi nghe gì cả. Cậu ấy chỉ cần một ai đó ở bên vào lúc này và ngẫu nhiên người được chọn là tôi. Không hơn! Đây là may mắn hay sự mỉa mai dành cho tôi? Lần đầu tiên tôi thấy bản thân đang nổi đóa với Bách. Tôi không muốn thế này! Tôi ghét cái cảm giác thấy được trái tim Bách mà không cách chi lại gần được. Rõ ràng gần bên mà cũng xa thật xa! Đặt đũa xuống, tôi nhìn thẳng vào Bách, đề nghị:
- Chơi trò chơi không?
- Trò gì?
- Oản tù tì, hỏi thẳng đáp thật.
- Nghĩa là sao? – Bách hơi khựng lại, có phần cảnh giác.
Tôi nhe răng cười:
- Vui thôi mà anh chàng chết nhát!
Tôi nghĩ rằng ở một mức độ nào đó vẻ mặt vô tư của tôi đã lừa được Bách nên rốt cục cậu ấy cũng đã đồng ý tham gia trò chơi…
- Oản tù tì kéo búa bao! A tớ thắng!… Xem nào… chuyện xấu hổ nhất cậu từng va phải là gì?
- Cậu xấu tính! – Tôi la lên.
- Cậu mới là người đặt ra luật lệ! – Bách cười hì hì.
- Chuyện xấu hổ nhất…a…a…a…thôi được! Tớ từng “vồ ếch” trước toàn trường khi lên bục lãnh phần thưởng!… Đừng cười nữa… tớ cảnh cáo nếu cậu còn dám cười … tiếp…tiếp…tiếp…tớ phải phục thù!
- Oản tù tì kéo búa bao! Tớ lại thắng nhé!
- …
- Oản tù tì kéo búa bao!…


Bách thắng tôi liên tiếp mấy trận. Nhìn vẻ mặt trẻ con tràn đầy đắc chí của cậu ấy, tôi bên ngoài thì làm bộ đau khổ nhưng bên trong lại cười thầm. Trò “oản tù tì” này đích thân anh hai dạy cho tôi, đã luyện tới mức “xuất quỷ nhập thần” rồi, tuyệt không thua trong tay kẻ nghiệp dư là Bách. Thả cho Bách vài trận chỉ là kế tung hỏa mù, nhằm giảm sự cảnh giác của cậu ấy tới mức thấp nhất mà thôi. Giờ mới là lúc ra tay. Tôi hít sâu, bàn tay không thuận giấu trong túi áo bất giác co chặt lại.
- Oản tù tì kéo búa bao!… Á á á tớ thắng nhé…tớ thắng nhé!
- Xem ra cuối cùng cũng đến phiên cậu nở mày nở mặt a! – Bách cười.
- Cấm chạy làng nha! – Tôi nói.
- Yên tâm! – Bách bày ra vẻ mặt tử sĩ, khoát tay – Mời!
- Ừ – Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Bách – Cậu từng có bạn gái, đúng không?
Im lặng. Trong khoảnh khắc tôi cứ ngỡ Bách sẽ bật dậy, rời khỏi cái quán nhỏ này ngay tức khắc. Nhưng không. Cậu ấy thậm chí cũng không tránh né ánh mắt của tôi. Cậu ấy không cười. Tôi cũng không cười. Cả hai chúng tôi đều hiểu rằng đây không còn là chuyện chơi cho vui nữa. Có những thứ không thể giả vờ không biết, không thể giả vờ không hay mãi mãi. Chẳng biết qua bao lâu, dễ tới cả thế kỷ, cuối cùng Bách mới chớp mắt, cười khẽ:
- Quân thật sự muốn biết?
- Ừ!
- Ừ!
- Cậu “ừ” cái gì?
- “Ừ” cho câu hỏi của cậu chứ gì nữa! – Bách nâng côc trà nóng lên miệng uống một ngụm lớn rồi nói tiếp – Cậu còn gì muốn hỏi thì hỏi đi?
- Không cần “oản tù tì…” nữa sao?
- Không cần thiết! Cậu hỏi đi, bao nhiêu cũng được, tớ sẽ trả lời hết!
Tai nóng lên vì xấu hổ, tôi nâng cốc lên bắt chước Bách uống một ngụm. Nước trà ấm, vị trà chan chát ngòn ngọt quẩn quanh đầu lưỡi không tan.
- Tớ muốn biết hết! Cả chuyện trước kia lẫn chuyện bây giờ! Tại sao cậu thường đến nhà thờ? Tại sao hôm nay cậu lại tới tìm tớ?
Bách cười.
- Cậu đúng là một kho câu hỏi! Tớ hiểu rồi, tớ sẽ kể cho cậu nghe hết. Chuyện của tớ ấy à, không biết nên bắt đầu từ đâu nhỉ?…
… Phương là bạn từ nhỏ của Bách. Hai nhà là hàng xóm từ lúc hai đứa còn chưa sinh ra. Phương hơn Bách một tuổi. Cô là điển hình của con gái theo đạo, dịu dàng nhưng luôn có niềm tin mãnh liệt vào Đấng bề trên, vào bản thân, vào định mệnh. Bách chưa bao giờ gọi Phương một tiếng “chị”, càng chưa nghĩ sẽ coi Phương là chị. Cậu thích Phương. Nhiều đến mức đôi khi ngay bản thân cậu cũng bất ngờ rằng một cậu choai ở cái tuổi đầy bất ổn đó lại có được một tình cảm như thế. Cậu thổ lộ với Phương. Cậu theo Phương tới nhà thờ hàng tuần làm công việc dọn dẹp một cách tình nguyện và vui vẻ. Phương nói với Bách hãy cho cô thời gian suy nghĩ. Cô vẫn để cậu ở bên như từ trước tới nay. Cô không thích ai khác nhưng cũng không đến với cậu. Phương như gần, như xa. Còn Bách, cậu chẳng biết làm gì ngoài chờ đợi. Cho tới hơn nửa năm trước, Phương đột ngột chìa ra trước mặt Bách tờ giấy gọi nhập học của một trường đại học quốc tế danh tiếng, thông báo cô sắp đi xa…
- Tớ thậm chí đã cầu xin cô ấy – Bách kể – Xin cô ấy đừng đi! Hay ít nhất hãy chờ tớ, 1 năm thôi, tớ nhất định sẽ không để cô ấy thất vọng. Nhưng cô ấy chỉ lắc đầu.
- Và… – Tôi hỏi
- Cô ấy nói tất cả đều là ý Chúa. Chúa nhất định có lý do khi sắp xếp mọi chuyện như thế. Tớ hỏi cô ấy có bao giờ thích tớ không, dù chỉ một chút. Cô ấy chỉ cười. Rồi cô ấy lẳng lặng rời đi, đến câu chào tạm biệt cũng luyến tiếc. Hồi ấy tớ như kẻ mất hồn ý! Buồn cười lắm! Nhưng trên hết là giận. Giận cô ấy vô tình! Giận bản thân ngu ngốc! Cô ấy đi rồi, dứt khoát như thế, quyết tuyệt như thế, vậy mà tớ vẫn không buông được, vẫn đến nhà thờ hàng tuần, vẫn đêm đêm canh giữ yahoo và facebook, vẫn ngóng chờ trong vô vọng!
Bách nhắm mắt, một vết hằn hiện rõ trên vầng trán cao của cậu ấy. Tôi cũng nhắm mắt, nước mắt ngấp nghé đầu mi. Tình cảm của Bách là vô vọng, và có lẽ của tôi cũng thế. Tôi biết rằng chẳng thể nào có chỗ cho tôi, cho thứ tình cảm non nớt ngây ngô đầu đời trong trái tim sâu sắc mãnh liệt sớm già dặn của cậu ấy. Mưa ngoài phố vẫn giăng mắc không thôi. Quán nhỏ yên tĩnh đến lạ lùng Chỉ có nỗi buồn rầu của hai đứa chúng tôi là vẫn ngân nga như một giai điệu buồn thương bất tận không dứt.
Tôi không đến nhà thờ nữa. Nhưng như thế không có nghĩa là tôi và Bách cắt đứt liên lạc. Tôi vẫn đều đặn nhắn tin cho Bách, có khi là mấy câu hỏi thăm vu vơ, có khi là mấy mẩu truyện cười nhạt thếch. Sau buổi tối đó, dù muốn dù không giữa tôi và Bách đã có thêm một thứ vô hình chen vào, khiến hai đứa không thể tự nhiên như trước. Tôi vùi đầu vào sách vở, tự biến mình thành một con nhóc trầm lặng chăm chỉ. Đôi lúc ngẩng lên, buông bút sách, bỗng thấy xa lạ với chính bản thân. Bao nhiêu nhiệt thành bao nhiêu dũng khí dường như đã theo cơn mưa mùa đông trôi sạch thì phải? Có tối tôi nằm mơ thấy Bách như lần đầu tôi nhìn thấy cậu ấy, mái tóc dày, những ngón tay rám nắng tĩnh lặng, và cả giọt nước lấp lánh nơi khóe mi. Cuộn tròn trong chiếc chăn lớn ấm áp, tôi khóc, bỏng rát cả hai gò má nứt nẻ. Điện thoại rung lên. Tin nhắn của Bách.
- “Cậu ổn chứ?”
Tôi trả lời:
- “Cậu vẫn luôn thích cô ấy đúng không?”
Không có hồi đáp. Tôi không để ý, nhắn tiếp.
“Tớ thích cậu. Không nhiều như cậu thích Phương nhưng cũng là thích. Thật lòng tớ mong cậu sẽ quên Phương và ở bên tớ. Nhưng trên hết, tớ mong cậu luôn vui vẻ và hạnh phúc. Cậu vui thì tớ cũng sẽ vui. Nhưng tớ chẳng biết nên làm sao? Bách à, nói cho tớ biết, phải làm thế nào thì cậu mới vui?”
“Tớ không tin vào Chúa. Tớ tin rằng vận mệnh do mỗi chúng ta tự mình nắm bắt. Hãy dũng cảm lên! Nếu chỉ có ở bên cô ấy cậu mới vui thì hãy đến bên cô ấy! Đừng sợ hãi cũng đừng buồn rầu!”
“Bách à, cậu còn nợ tớ một câu hỏi nhớ không? Rằng sao hôm đó cậu lại tới tìm tớ?”
Lần này Bách trả lời tôi.
“Tớ tới tìm cậu vì lúc ấy người đầu tiên tớ nghĩ tới là cậu. Tớ quý mến cậu rất nhiều, dù đó có lẽ không phải là thứ tình cảm cậu mong muốn. Quân, cậu biết không, hôm đó tớ đã nhận được giấy gọi từ trường mà cô ấy theo học. Nhưng tớ không vui, tớ chỉ thấy sợ, sợ rằng cố gắng là thế nhưng biết đâu đổi lại vẫn chỉ là thất vọng. Tớ chẳng biết tớ nên làm thế nào?”
“Đừng làm gì khiến bản thân cậu phải hối tiếc” – Tôi gửi đi tin nhắn cuối cùng rồi tắt máy.
… Hôm Bách đi là một ngày nắng đẹp. Chúng tôi nắm tay nhau tới tận lúc sân bay gọi loa thúc giục hành khách vào làm thủ tục. Bách buông tay tôi, cúi xuống thầm thì:
- Cậu là cô gái dũng cảm tuyệt vời nhất mà tớ từng được gặp!
Rồi cậu ấy hôn tôi. Nụ hôn ngắn ngủi nhẹ như hơi thở. Môi Bách mềm, ấm và có vị của nước mắt. Khi cậu ấy ngẩng lên, đôi con ngươi đen bóng khô ráo nhìn tôi chăm chú.
- Cậu là món quà Giáng sinh tuyệt vời nhất tớ từng nhận được. Tớ không tin Chúa trời nhưng tớ cám ơn ông ấy vì đã đưa cậu đến cho tớ. Đã muộn nhưng tớ vẫn muốn tặng cậu món quà Giáng sinh này – Bách đặt vào tay tôi chiếc hộp nhỏ – Cám ơn… và tạm biệt Quân!
Tôi đã tự nhủ bản thân rằng không được khóc. Nhưng khi nhìn những dòng chữ nghiêng nghiêng mảnh dẻ Bách chép tặng tôi trên tấm thiệp thì nước mắt vẫn rơi xuống, lặng lẽ, thanh thản.

Cà phê nhạc sống

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Tin nhắn từ một số máy lạ An không biết, cũng không quan tâm. Chỉ biết Loan là bạn gái cũ của Tùng, đang định cư ở Mỹ.

Quán nằm sâu trong hẻm, là tầng trệt của gian nhà nhỏ bài trí sơ sài. Ghế xếp san sát nhau. Góc nhà có cây guitar, cây vĩ cầm và chiếc dương cầm cũ kỹ. Cũ kỹ nhưng đủ làm nên một dàn nhạc đệm hoành tráng ở cái quán nhỏ.

Khách thường đặt trước mới có chỗ ngồi. Ghế xếp san sát nên khách ngồi san sát nhau. Không quen biết nhau vẫn ngồi chung bàn. Để chút nữa sẽ hát, hát thầm, hát khẽ, hát ngân nga theo ca sĩ. Cùng nhau hát và hát với nhau. Hát cho quên đời, hát để xả stress, hát chẳng cần ai nghe.
Ba giờ chiều An ra sân bay, Tùng không đi tiễn. Tùng nói anh bận chút công việc, nhưng An linh cảm hình như không phải vậy. An hỏi tối nay anh có về nhà không, Tùng ừ, anh về chứ. Mỗi lần An đi công tác xa, Tùng hay bỏ căn phòng trọ của hai người về ngủ ở nhà bố mẹ. An không có lý do để ngăn Tùng về nhà bố mẹ ngủ nhưng An thấy đau lòng. Như thể vì An mà Tùng chịu đày đọa, cực khổ.
Lúc chuẩn bị ra sân bay, An nhận được tin nhắn: Loan mới về. Tin nhắn từ một số máy lạ An không biết, cũng không quan tâm. Chỉ biết Loan là bạn gái cũ của Tùng, đang định cư ở Mỹ.
Sáu giờ chiều, An bước xuống máy bay, vừa mở điện thoại đã có tin nhắn của Chiêu: “Mày ở đâu? Tao ngồi ở X., thấy Tùng đi với con nào đấy. Gọi lại cho tao gấp!”
An bấm máy, không gọi cho Chiêu mà gọi cho Cường: “Em mới vào Sài Gòn, tối ghé đón em đi cà phê nhé!…”
An đang muốn điên. Chiêu ơi, sao mày nhắn cho tao cái tin độc địa vậy? Tùng ơi, sao anh lại giấu em? Sao anh không nói cho em biết là Loan về? Sao lại nhằm đúng lúc em đi xa?…
Tám giờ rưỡi tối, các nhạc công lục tục so dây đàn. Một người từ dưới khán giả bước lên, cúi chào, rồi giới thiệu bài hát, ca sĩ. Tiết mục đầu tiên là một bài dân ca đương đại, ca sĩ mặc quần jean áo thun, như thể anh là khách đi chơi, tiện thể ghé lên hát. Giọng hát cực tốt, xử lý khéo những đoạn luyến láy ngân dài. Nhưng không có cảm xúc. Cũng như An lúc này, không có chút cảm xúc. An thấy mình trơ trọi, lạc lõng vô cùng với bầu không khí náo động kia. Thậm chí có lúc Cường ghé tai hỏi An câu gì đó, An cũng không nghe.


Ca sĩ kế tiếp vóc người tròn trịa, mặc một cái váy đen kín bưng như tu sĩ. Cô không còn trẻ, không xinh, nhưng nhí nhảnh. Cô hát trời xanh xanh bao la, mây trắng trắng trắng xóa, rồi lại hát tôi xin người cứ gian dối, nhưng xin người đừng lìa xa tôi bằng một giọng hát lảnh lót cao vút nhưng làm ra vẻ ảo não một cách cố tình. An nổi gai cả người, có bao giờ mình gặp tình cảnh cay đắng giống vậy hông ta? Mình có đủ can đảm để chấp nhận người cứ gian dối nhưng người đừng lìa xa tôi? Tình yêu, nếu gắng gượng sẽ làm đau lòng nhau, nhưng cách xa vĩnh viễn thì có đau lòng hơn?
Gần một năm về sống với Tùng, chưa bao giờ An ra ngoài ban đêm với người đàn ông khác ngoài Tùng. Nhưng tối nay thì khác. An muốn là một con người khác.
Chín giờ ba mươi tối, Tùng nhắn tin: Thằng Quang lại mang xe đi cầm. Ba kêu anh về họp gia đình. Anh ngủ lại bên nhà ba. Một lý do hợp lý.
Gần đây An nhận ra khi nào cần đưa ra một lý do, Tùng luôn có lý do hợp lý. Vậy là Tùng không ngủ lại căn phòng chung của hai người, chưa bao giờ Tùng chịu ngủ lại ở căn phòng đó khi không có An. Sợi dây ràng buộc của An với Tùng mong manh vậy sao?
Cường hỏi em có vẻ mệt. An gật đầu, chắc do lâu ngày em không đi máy bay. Cường lại hỏi anh đưa em về nhé? An lắc đầu. Ở đây thà ồn ào nhưng vẫn đỡ cô độc hơn là nằm một mình trong phòng khách sạn với những hoài nghi bủa vây.
Mười giờ ba mươi, An bước ra ngoài bấm máy gọi về phòng trọ. Không có Tùng. Gọi về nhà Tùng ba Tùng nói Tùng không về nhà, rồi ông hỏi hai đứa có chuyện gì sao làm An suýt òa khóc. Khi An quay vào, Cường chỉ ngước mắt nhìn An một thoáng, rồi thôi. Chàng ca sĩ hát dân ca đương đại vẫn đang ngân nga: Dệt tầm gai i à, dệt tầm gai í a, dệt tầm gai í à… Cường gục gục cái đầu, miệng lảm nhảm hát theo như người lên đồng. Âm nhạc tuyệt đối.
Ca sĩ vẫn hát, nhạc công vẫn đánh đàn, người vẫn hát theo. Có đoạn không khí phấn khích như có một dàn đồng ca nhiều bè. Không ai chú ý đến An. Cường mải mê lắc lư, không thấy An ngồi lặng đi, khuôn mặt chai cứng, cả người chai cứng. An ôm mớ tầm gai rối rắm của mình, ôm khư khư thật chặt, như ôm hết nỗi buồn, nỗi hoài nghi của cả thế giới này cộng lại.
Mười một giờ đêm, An tắt máy. An không muốn nghe bất kỳ điều gì liên quan đến Tùng nữa. Tùng chân thành, Tùng dịu dàng chăm sóc, vỗ về An ngày mới yêu. Tùng nửa đêm thủ thỉ điện thoại với An hàng giờ mỗi khi An đi xa. Tùng của nụ hôn vội trong thang máy, của vòng tay riết róng hoan lạc đầu đời… Da thịt An như bị cắt lìa từng thớ vụn với ý nghĩ giờ này Tùng đang ở bên cạnh người đàn bà khác…
An cắn chặt môi hi vọng, biết đâu chỉ là một tai nạn. Có thể Tùng đang nhớ An, cuống cuồng gọi cho An nhưng điện thoại báo ngoài vùng phủ sóng… Tùng lo lắng, Tùng hối hận… Nhưng còn người đàn bà kia?
Chín giờ rưỡi sáng hôm sau An thức dậy. Mặt hốc hác, mắt thâm quầng. Suốt đêm An chìm trong cảm giác đau đớn ma mị, gần sáng mới chợp mắt. An xót xa nhận ra mình cần Tùng biết bao trong cuộc đời này, dù An gần như chắc chắn rằng Tùng đã ở bên cạnh người đàn bà kia suốt đêm qua.
Khi An mở máy, có tin nhắn báo cuộc gọi nhỡ. Chỉ một cuộc gọi nhỡ duy nhất. Đó là Chiêu, lúc mười hai giờ đêm.

Dì ghẻ con chồng

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Mỗi khi bàn chuyện chú tôi đi bước nữa để có người đàn bà dạy dỗ thương yêu hai đứa trẻ mồ côi mẹ, các thím tôi thi nhau nói: “Khác máu tanh lòng, đợi đấy nó thương, không hất ra đường là phúc tổ bảy mươi đời…”. Nhưng thím Hoàn tôi là ngoại lệ. 

di-ghe-con-chong

Người vợ trước của chú tôi chết do bệnh nặng. Lúc đó thằng Thành mới lên 5, con Thơm vừa tròn 3 tuổi. Hai đứa trẻ nheo nhóc, tội nghiệp. Tuổi này chúng đang rất cần hơi ấm, sự che chở của người mẹ.
Sau ngày giỗ đầu vợ chú, đại gia đình tôi tổ chức buổi họp bàn về vấn đề đi bước nữa của chú Thiệu. Bà tôi bảo:
“Nhìn hai đứa trẻ ta thấy thương quá, cảnh gà trống nuôi con làm sao ổn, ta thì già cả rồi, mắt mờ tay run chăm bẵm chúng thế nào được. Cái Hà chết nó cũng chưa mãn nguyện đâu, thôi công việc của vợ xong rồi, mày tính kiếm lấy cô vợ về nuôi hai đứa con cho mẹ nó nhắm mắt xuôi tay”.
Thì ra bà tôi đã nghĩ đến vấn đề này từ lâu, bà đã chọn được một người phụ nữ tin cậy để gửi gắm hai đứa cháu nội mình yên tâm gọi bằng mẹ. Vì phải cố chờ đến ngày giỗ đầu mẹ chúng bà mới dám bàn kẻo dân làng họ cười chê. Khi bà tôi nhắc đến cái tên Hoàn con nhà ông Thỉnh, mấy bà thím tôi phản đối kịch liệt:
“Đợi đấy mà nó thương con mình. Phải đặt câu hỏi tại sao ngoài 30 vẫn chưa có ai rước. Nó là quả bom nổ chậm nhà ông Thỉnh, giờ nhà mình đến thì may mắn quá còn gì”.
Bà tôi nghe vậy nhẹ nhàng bảo: “Đừng nghĩ xấu cho người ta, phải tội. Người ta là người hiểu biết, có trước có sau, nhưng vì cái bệnh không đẻ được nên không có người lấy. Thôi thì mình làm phúc, mình cũng có phúc, giúp đỡ nhau cho cuộc sống thêm tiếng cười”.
Lễ cưới được tổ chức, không nhộn nhịp, đông đúc như những đám cưới bình thường. Chỉ con gà ván xôi trình các cụ để báo với tổ tiên cho thím về làm dâu. Có vài ba mâm nội tộc hai bên đến mừng cho đúng thủ tục, thím đỡ tủi thân.
Hai đứa trẻ thấy bà dặn phải gọi là mẹ cứ răm rắp nghe theo, một mẹ, hai mẹ rất ngoan. Thím Hoàn cũng thấy hạnh phúc và được an ủi. Thầm khấn với người mẹ đã khuất của chúng “chị cứ yên tâm, em sẽ nuôi các con nên người”.
Thím Hoàn tôi là người phụ nữ đảm đang, chịu thương chịu khó. Ngoài công tác chi hội trưởng Hội Phụ nữ xã, thím còn làm thêm mấy sào ruộng lấy thóc ăn, chăm đàn gà đẻ, cặp trâu non thím cố chăm cho béo được vài ba tháng lại gọi khách bán lấy lời. Chả thế mà cuộc sống gia đình chú tôi từ ngày thím bước chân về trở nên sung túc, ngày nào cũng có cơm ngon canh ngọt và những tiếng cười ấm áp. Ai không biết nhìn vào chẳng thể nghĩ đây là mẹ dì với con chồng.
Cái Thơm phải cai sữa mẹ khi chưa được một tuổi. Thấy nó còi cọc nên thím thương, hàng tháng nó bổ sung sữa bột và tẩm bổ dinh dưỡng cần thiết. Thằng Thành chuẩn bị học lớp 1, thím Hoàn gửi nó học lớp bán trú ở xã bên có điều kiện tốt hơn. Ở quê mấy đứa trẻ được như chúng nó.
Thím Hoàn không nghỉ tay ngày nào, thậm chí có ốm cũng không cho phép mình nghỉ. Đã có lần thím nói với mẹ tôi: “Em mà nằm đấy thì ai làm, mệt lắm nhưng vẫn phải cố để sau này có cái vốn nuôi chúng ăn học cho bằng bạn bằng bè. Bố mẹ đã khổ rồi thì phải hướng cho chúng thoát cái cảnh chân lấm tay bùn chị ạ”. Thì ra thím còn muốn nuôi dạy chúng nên người, cho chúng học hành tử tế. Tôi thật sự nể phục thím, ở đời có mấy ai được như thím Hoàn tôi.
Thấm thoát cũng hơn chục năm trời. Bao nỗi vất vả, cố gắng của thím Hoàn đã được đền đáp. Thằng Thành và cái Thơm khôn lớn nên người, thằng Thành vừa nhận được học bổng ở trường đại học, cái Thơm đang chuẩn bị bước vào năm thứ hai. Hai đứa rất ngoan và thương mẹ, người đã sinh ra chúng một lần nữa, cho chúng cuộc đời, cho chúng đôi chân khoẻ khoắn mà vững bước.
Mấy cụ hàng xóm cứ xuýt xoa với bà tôi “nhà bà thật có phúc”. Bà tôi mãn nguyện và hài lòng vì đã chọn đúng người. Bà vui sướng nở nụ cười móm mém “ông trời thật có mắt”. Các thím tôi cảm thấy xấu hổ với những câu nói trước kia về thím Hoàn, không ai nói lại được câu nào mà chỉ biết gật gù “thím tài thật”.
Trong xã hội, đâu phải tất cả những ai là mẹ dì đều là dì ghẻ. Đâu phải khác máu thì sẽ tanh lòng, ghẻ lạnh và không có tình thương. Công sinh không bằng công dưỡng. Như thím Hoàn tôi về sau sẽ được sống trong hạnh phúc, đón nhận những niềm vui từ những thành quả mà hai đứa con không phải thím sinh ra đạt được. Cho dù chúng có đi đâu, sống trong điều kiện nào thì hình ảnh một người mẹ dì như thím Hoàn sẽ luôn khắc sâu trong tâm trí và trái tim của chúng.

Popular Posts