Tuesday, July 2, 2013

Câu chuyện tình yêu

Tôi tên là Kiều Lan, tôi về giảng dạy môn văn chương Pháp tại Đại Học Sherbrooke, Québec từ hơn 15 năm nay. Cách đây 10 năm, tôi gặp phải tiếng sét ái tình và yêu mê đắm một người đàn ông đã có vợ. Tên ông ta là Hoàng. 
Câu chuyện tình yêu
câu chuyện tình yêu
Với mối tình ngang trái như vậy, chúng tôi cố gắng giữ bí mật càng lâu càng tốt. Nhưng rồi với thời gian, mà thành phố thì quá nhỏ bé, thỉnh thoảng chúng tôi lại đụng đầu nhau trên đường phố. Các bạn hãy tưởng tượng mà xem, ông chồng, bà vợ và người tình của chồng trong một góc phố Việt Nam!!! Cũng dễ đối phó thôi! Chúng tôi là đồng nghiệp trong trường, sự chào hỏi vui vẻ, huyên thuyên vài ba câu chuyện thân thiết giữa bạn bè là một chuyện tất nhiên! Và bà vợ của người yêu tôi cũng có vẻ tin tưởng như vậy... Nhưng khi bà ta và tôi đối mặt với nhau mà không có người đàn ông bên cạnh thì chúng tôi nhìn nhau như hai con chó sói, miệng không hé một lời! 
Vào mùa hè năm đó, Hoàng đổ bệnh phải vào nhà thương cấp cứu. Các Bác sĩ quyết định cắt đi một phần tư lá phổi bên trái và Hoàng phải nằm lại một thời gian ở phòng hồi sinh vì quá nhiều biến chứng sau khi giải phẩu. 
Cái chuyện phải ngồi ở trường, chờ tin tức của người yêu do các bạn đồng nghiệp đưa về làm tôi mất hết kiên nhẫn và cảm thấy khổ sở quá. Tôi nóng lòng đến nổi có một lần gặp vợ Hoàng ở ngoài chợ, tôi dám cả gan tiến đến gần bà và mở miệng hỏi thăm về sức khỏe của Hoàng. 
Với nét mật sắc lạnh, bà ta trả lời một cách cộc lốc “không khá gì mấy!” 
Trong thâm tâm, tôi có cảm tưởng bà muốn mắng thẳng vào mặt tôi như sau: 
- Cô chẳng tốt đẹp gì đóng vai một đồng nghiệp lo lắng cho bạn! Đồ thứ đàn bà giả dối!! Bộ ta không biết cô là ai sao??? 
Tôi cảm thấy quả thật tôi quá giả dối! Tôi là người đàn bà chẳng ra gì, thật là vô tích sự, giá trị đức hạnh không đáng một đồng xu!! 
Có lúc tôi nghĩ rằng Hoàng không thuộc về tôi, chỉ có bà Diễm mới là của chàng, lúc khác tôi lại muốn Hoàng chỉ là của tôi thôi, tôi là người đàn bà độc nhất của Hoàng... vì chúng tôi yêu nhau... 
Tình thế thật là rối rắm...Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng. 
Vào tháng 8, tin tức do các bạn đem về càng lúc càng tệ, Hoàng vẫn chưa được ra khỏi phòng hồi sinh. Tôi quá nóng ruột, cầm điện thoại lên, tôi liên lạc thẳng với bệnh viện. Họ hỏi tôi có phải là thân nhân của Hoàng không? 
Câu hỏi như một nhát dao đâm ngập vào tim tôi, rướm máu, đớn đau... Cuối cùng cô Y tá cho tôi biết giờ giấc được phép thăm viếng của gia đình, hai tiếng đồng hồ mỗi ngày. Lẽ tất nhiên, thời gian eo hẹp như thế, nếu tôi đi thăm Hoàng, tôi sẽ chạm mặt với bà vợ và gia đình của người yêu. Do vậy, tôi cố gắng điện thoại rất thường để hỏi thăm tin tức của Hoàng, đến nổi tôi làm quen được với cô Y tá trực đêm ở phòng hồi sinh. Cô ta cho tôi biết tên và giờ giấc làm việc của cô. Thế là tôi điện thoại đến để nói chuyện trực tiếp với cô. Cô cho biết Hoàng vẫn tỉnh táo nhưng về thể chất thì càng ngày càng tệ hơn. Tôi thú thật với cô rằng Hoàng là người yêu của tôi. Có lẽ cô cũng cảm động cho sự bền chí và tình yêu của tôi đối với người bịnh cho nên mặc dù không được phép vào thăm như luật lệ nhà thương, cô cũng thu xếp cho tôi gặp thăm Hoàng một lần, một lần đặc biệt, tôi thật là vui mừng! 
Tối hôm đó, tôi đến bệnh viện với một tâm trạng rối bời, tôi cảm thấy xấu hổ đã lẻn vào nhà thương trong đêm tối, vào giờ đã đóng cửa thăm viếng, đi rón rén như một con bé ăn trộm sợ bị bắt quả tang. 
Sáng hôm sau, không còn chịu đựng được tình trạng rối rắm này nữa, trời đất xui khiến, tôi lấy hết can đảm, cầm điện thoại lên, gọi đến cho vợ Hoàng, và nói rằng: 
- Tôi là Kiều Lan! 
Tôi chỉ nói được thế rồi im bặt, nhưng tôi nghĩ, như vậy là đủ, như vậy là đã rõ ràng lắm rồi, quá rõ ràng! 
Bà Diễm im lặng rất lâu trong điện thoại và rồi câu hỏi vang lên, mơ hồ, vô cảm. 
- Hình như...cô muốn gặp Hoàng?? 
Tôi như ở trong mơ, căn phòng xoay chầm chậm và bập bềnh như trôi trên sóng nước... 
Tôi trả lời lờ lửng, ngập ngừng... 
- Thành phố Sherbrooke là một thành phố nhỏ... 
Và bổng nhiên lúc đó, miệng tôi đầy nước, tôi nuốt ực xuống, đôi môi tôi tự nhiên mở ra, và rồi những chữ, những câu bắt đầu tuôn ra như suối, tôi thú tội không chút ngượng ngập: 
- Chị Diễm (đây là lần đầu tiên tôi kêu tên vợ Hoàng), quả vậy, tôi điện thoại đến bệnh viện mỗi đêm để hỏi thăm về bệnh tình của Hoàng nhưng tôi không dám đến thăm Hoàng vì tôi nghĩ đó là một hành động không đẹp đối với chị, và cả đối với Hoàng nữa. Tôi chỉ có thể đến thăm Hoàng với sự đồng ý của chị... 
Tôi còn muốn nói nhiều nữa, nhiều nữa, thố lộ hết nổi niềm đầy ứ trong tim tôi, ngập tràn trong óc não tôi... Ví dụ tôi rất yêu Hoàng, nhưng tôi cũng rất lo sợ vì biết rằng cũng chẳng đến đâu... 
Diễm yên lặng rất lâu, rồi bên kia đường giây có tiếng nói. 
- Ngày mai mình gặp nhau trước cửa nhà thương vào lúc 2 giờ chiều. 
Chỉ có vậy, Diễm gác máy, và tôi cũng thở ra, cả hai chúng tôi không ai muốn đảo sâu thêm nữa. 
Ngày mai lại, khi tôi đến, Diễm đã có mặt, dáng vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng dầu sao cũng bớt đi vẻ cao ngạo. 
Khi vào đến cửa phòng hồi sinh, chúng tôi phải khoác vào bộ áo quần khử trùng. Diễm cẩn thận chỉ cách cho tôi gài nút, đóng fermeture, giúp tôi đội mũ và nói rằng: - Thật là đau lòng và khổ tâm khi mỗi ngày nhìn thấy bao nhiêu là bệnh nhân nằm sau cánh cửa cách ly mà không làm gì được. Và rồi Diễm tiến đến gần một cánh cửa , nói vói lại, 
- Tôi đi đây!! 
Tôi đứng một mình, bơ vơ, ngỡ ngàng, tôi nghĩ rằng Diễm muốn nói với tôi: 
- Tôi đi thăm chồng tôi đây!! Còn cô, cô về đi!! 
Nhưng mà không phải vậy!! Vì chỉ một lúc sau, tôi thấy mình đang ngồi ở chân giường bịnh của Hoàng. 
Hoàng nằm đó, ôi, Hoàng đã ốm đi nhiều lắm! Không những ốm gầy đi mà còn già đi nữa!! Mới chỉ vài tháng qua đi kể từ lần cuối chúng tôi gặp nhau, tôi nghẹn ngào... 
Hoàng đang thức, khi anh nhìn thấy tôi, căn phòng bổng dưng như rung động, ánh sáng thay đổi, những máy móc chung quanh Hoáng bắt đầu chuyển động, nhịp điện đồ trên màn ảnh đập rất mau, phát ra ánh sáng xanh nhấp nháy và mơ hồ, tôi nghe tiếng nói phát ra xa xăm như từ vực sâu đưa đến: 
- Em xem, anh vẫn còn sống đây!! 
Tôi cầm lấy tay anh, 
- Chị Diễm, vợ anh, đưa em vào thăm anh đây! 
Và như vậy, tôi đến thăm anh! 
Hòang không nói được gì nhiều vì anh rất yếu, và xung quanh anh gắn đủ thứ dây nhợ máy móc...Tôi kể cho anh nghe tin tức ở trường, và các bạn, các đồng nghiệp. Anh đặt một bàn tay lên mặt của tôi, đó là một cử chỉ thân ái, nữa như muốn chở che, an ủi, nữa như một lời xin lỗi, ân hận rã rời... 
Khi tôi đứng dậy ra về, anh vẫn lập lại: Anh vẫn còn sống đây!! 
Tôi gật đầu, lòng nghẹn ngào cố ngăn dòng nước mắt đầy ứ bờ mi, khi ra đến cửa phòng hồi sinh thì không cầm giữ được nữa, tôi kín đáo chùi nhanh dòng lệ vì chung quanh tôi còn có nhiều người trong tình trạng khó khăn. 
Tôi cảm thấy có người đang nhìn tôi, đó là Diễm, Diễm đặt tay lên vai tôi rồi im lặng vào thăm chồng, còn tôi ra ngồi một băng đá bên ngoài chờ Diễm. 
Mười phút sau, Diễm ra đến nơi và chúng tôi quyết định trở về bằng đường bộ. Về đâu?? Không ai nói một lời. Chúng tôi đi chầm chậm bên nhau cho đến phố chính, tìm một quán cà phê ngoài trời, ngồi xuống và bắt đầu trò chuyện. 
Diễm thố lộ rằng Diễm đang sống trong một sự chờ đợi, không biết chờ đợi điều gì, một sự thay đổi...một sự phục hồi...có thể là một sự phục hồi thể xác của người thân, có thể là sự phục hồi của tình cảm... 
Hai năm trước, lúc Hoàng chưa ngã bệnh, Diễm đã cố gắng phục hồi tình cảm trong đời sống vợ chồng nhưng vô hiệu. Hạnh phúc đã cất cánh bay xa...Nhưng hiện tại, niềm mong muốn độc nhất trước mắt là sức khỏe, bình an vô sự của Hoàng, rồi Diễm nói thêm: trong tình thế như vậy, chỉ có một điều đáng hy vọng, trong tận cùng sâu thẳm của tâm hồn Diễm, là sự giúp đỡ của Kiều Lan!! 
Diễm bắt đầu gọi tôi bằng tên một cách thân mật, không đề cập gì đến mối tình yêu giữa tôi và Hoàng...làm như Diễm không muốn đặt thêm những rắc rối khó xử lên đầu lên cổ người chồng yếu đau bệnh hoạn, và điều đó làm cho tôi rất lấy làm cảm kích. 
Diễm tiếp tục nói về các con. Họ có với nhau ba con, hai trai, một gái. Đứa đầu đã vào đại học hai năm. Diễm kể cho tôi về những dự tính tương lai của các con… 
Trong câu chuyện, có một lần độc nhất, Diễm đề cập đến sự dính líu tình cảm của bộ ba chúng tôi ( Diễm, tôi và Hoàng) , là sự mong mỏi của Diễm rằng Hoàng có một chút tình cảm, yêu thương với vợ, người vợ cùng chung sống trong rất nhiều tháng năm. 
Kể từ hôm đó, chúng tôi thay phiên nhau mỗi ngày vào thăm và chăm sóc Hoàng. Hoàng cũng không bao giờ đề cập đến, hỏi đến hay nói gì về vợ mình. Hoàng đang nổ lực chiến đấu khốc liệt với bệnh tình để dành lấy sự sống và hình như, từ từ với thời gian Hoàng đang dành được. 
Tôi thường gặp Diễm ở nhà thương và chúng tôi rủ nhau đi uống cà phê ở Cafeteria của bệnh viện. Chúng tôi có cảm tưởng đang chia nhau chăm sóc cho một em bé, hai người chị lớn săn sóc cho em ! Điều đó nói ra thật buồn cười và có vẻ rất đàn bà. 
Tình trạng sức khỏe của Hoàng bổng nhiên thấy khá hơn vào cuối tháng 10. Sau những tháng đắm chìm trong địa ngục phòng hồi sinh, Hoàng được di chuyển lên lầu tư để dưỡng bệnh. Hoàng đã nói chuyện được một cách dễ dàng và câu hỏi đầu tiên Hoàng hỏi tôi là sự cố gì đã xảy ra giữa hai người đàn bà chúng tôi?? 
Quả vậy, lúc đầu tiên, tuy không nói được, Hoàng cảm thấy lo lắng lắm, và tôi đã kể hết cho Hoàng nghe. Hoàng nằm im lặng trong khi tôi nói, nước mắt chảy dài trên hai má anh. 
Cơn bệnh khắc nghiệt và thời gian nằm bất động trong nhà thương đã giúp Hoàng sống qua những nét thăng trầm của bản đàn tình cảm. 
Anh tuyên bố : - Chuyện này không thể có được giữa hai người đàn ông! Thật vậy, không bao giờ!! 
Mồng 10 tháng 12 năm đó, Hoàng được phép rời bệnh viện. Ở nhà, Diễm và các con đã bắt đầu trang hoàng nhà cửa mừng lễ Giáng sinh và chờ đón Hoàng về. 

Ngay tối hôm đó, Hoàng điện thoại cám ơn tôi. Câu hỏi của anh đặt ra là bây giờ chúng ta phải làm gì? 
Diễm đã tìm lại được người chồng yêu quí. Hoàng đã bị chinh phục bởi cách đối xử, cung cách, tình cảm của Diễm, cái cung cách đối xử với người yêu của chồng mình. Cuối cùng rồi họ cũng có thể sống lại với nhau, bên nhau, với một chút gì tình cảm dính líu đến tình yêu! 
Còn tôi, Kiều Lan, tôi mất đi một người tình rất dấu yêu nhưng tôi tự nghĩ rằng, giữa chúng tôi, có một thứ tình cảm lớn hơn, mạnh hơn, đẹp hơn, quí giá hơn, đó là sự tìm ra được một câu trả lời, một giải pháp!! Tôi cảm thấy vui mừng, tự tin và hảnh diện đã có được một tình bạn đơn sơ, bền vững cho mãi đến bây giờ. 
Tôi xem Hoàng như một người chồng cũ, đã làm lại cuộc đời với một người đàn bà tên Diễm. 
Còn tôi, chỉ một năm sau đó, tôi đã gặp người bạn tình khác. Chúng tôi sống với nhau rất hạnh phúc cho mãi đến bây giờ. 
Tôi lấy làm sung sướng đã được nếm và hiểu biết thế nào là tình yêu, đã đủ sức đối mặt với tình yêu mặc dù tình yêu thật không giống gì trong tưởng tượng.
(Sưu tầm)

Chuyện vợ chồng

Chuyện vợ chồng
Chuyện vợ chồng
Lẽ ra tôi phải viết xong và nộp bản thảo từ tháng trước, nhưng tôi không hoàn thành hợp đồng. 
-Viết đi anh! Nào có ai quấy rầy anh đâu? 
-Ðâu có, em yêu của anh. Ðáng ra anh đã phải đánh dấu chấm hết cuốn sách, thế mà không xong... Chẳng hiểu sao anh lại không tập trung được tư tưởng em ạ... Ðầu óc cứ để đi đâu... 
-Làm sao đầu óc anh lại để đi đâu? 
-Chính anh cũng không biết nữa... Hôm nay anh sẽ ngồi nghiêm chỉnh. Trời mát mẻ và đầu óc anh cũng đang thư thái... May ra cũng xong đề cương... 
-Thế thì anh ngồi viết đi... Có khi em quấy rầy anh cũng nên. 
-Có gì đâu, em yêu dấu! 
-Thế anh viết đi... Anh đại lãn thật! 
-Hả?! Lạy trời hôm nay tôi không bị chuyện gì quấy quả! 
-ủa! Anh nói thế nghĩa là thế nào? 
-Chả thế nào cả... Anh không có ý gì đặc biệt... Anh chỉ cầu trời cho anh hôm nay làm được nhiều việc... 
-Thế nhỡ đột nhiên hôm nay em chết thì sao? 
-Sao em lại sang chuyện ấy? 
-Thì sao!... Em chết thật đấy... 
-Nói thế làm gì, vợ yêu của anh? 
-Anh ơi, ngộ như em chết... Anh có lấy vợ khác không? 
-Em yêu dấu! Ðừng nói với anh những điều như thế... 
-Nhưng, anh thấy đấy, anh có trả lời được đâu. Mà từ lâu em đã biết tỏng bụng dạ anh, biết anh nghĩ gì về em rồi. 
-Em gái nhõng nhẽo của anh, tính nết em kỳ thật đấy. 
-Mọi sự chỉ vì anh... 
-Thì anh có làm gì em đâu, hả người ngọc? Anh chẳng bao giờ muốn em buồn cả! 
-Thế anh trả lời em đi: sau khi em chết anh có đi lấy vợ khác không nào? 
-Lạy thánh Ala! 
-ái chà, thấy chưa! Em biết rồi mà... Anh vừa mới tự thú đấy nhé!... 
-Tự thú? Tự thú cái gì kia chứ? 
-Anh chả vừa nói cái câu "Lạy thánh Ala" là gì? 
-Thì anh nói đấy... Nhưng làm sao nào? 
-Em chết rồi tất nhiên anh không lấy ai được nữa... Bọn đàn bà nó ghê tởm anh, anh chả căm ghét cuộc sống gia đình là gì... Tưởng em không biết đấy hả! Em chết rồi dù anh có sống đến nghìn tuổi anh cũng không lấy được vợ... Nhưng chả lẽ anh ghê tởm cuộc sống gia đình là tại em à? 
-Nàng tiên của anh, tại sao em lại cứ kiếm chuyện thế nhỉ? Ngay cả trong ý nghĩ, anh cũng chẳng bao giờ có những chuyện ấy... Em lau nước mắt đi, bình tâm mà nghe anh đây... Em chẳng thương em tí nào mà cứ làm mình làm mẩy vô ích... Em quả là không hiểu những lời anh nói... 
-à à à! Nghĩa là anh không định nói những điều như thế chứ gì? 
-Phải ạ! 
-Nghĩa là nếu em chết anh sẽ tục huyền chứ gì? 
-Trời ơi là trời, tôi biết nói thế nào đây... Có thể... 
-Anh cứ nói toạc ra xem nào... 
-Bây giờ anh không thể đoán chắc điều gì... Nhưng có thể anh sẽ lấy vợ cũng nên! 
-Tất nhiên là lấy vợ rồi... Làm như em không biết bụng dạ anh ấy! 
-Trời đất ơi! Thánh Ala ơi! Cầu trời cho tôi được bình tĩnh. Em làm anh rối cả ruột, em yêu ạ, chính anh cũng không biết anh nói gì nữa... 
-Lấy vợ, đằng nào rồi anh cũng lấy vợ... 
-Anh nói thế làm vui lòng em đấy thôi... 
-Làm vui lòng em?! Ðầu tiên anh bảo không lấy, rồi sau lại bảo có lấy. Như thế mà bảo làm vui lòng em! 
-Thánh Ala ơi! Con phải làm thế nào đây... Xin Thánh rủ lòng ân ưu. Thôi, nín đi em... lúc anh bảo anh không lấy vợ thì em cáu. Ðến lúc anh bảo anh có lấy vợ em cũng lại cáu. Thế em lệnh cho anh nói gì có phải hơn không? 
-Thôi, em đã đoán từ lâu là anh chán em rồi. 
-Thiên thần của anh, tại sao em lại quyết đoán rằng anh đã chán em. 
-Thì anh bảo rằng anh không biết sau này có lấy vợ hay không chứ gì? 
-Vâng, thì tôi có nói! 
-Thế là thế nào? Tức là anh bảo em rằng: Thôi cô có chết thì chết mau lên, cho tôi còn liệu! Thế mà anh lại còn chối phắt đi được! 
-Thôi thôi... Tôi im. Tôi không nói một lời nào nữa. Tôi xin rút lui mọi ý kiến. Tôi chỉ xin cô đừng khóc nữa, tôi van cô. Chúng ta ngồi im nhé. Thôi, nín đi, em yêu của anh! 
-Ôi! Tôi khó thở quá, tôi ngất đây... Tôi chết đây!
(Sưu tầm)

Người yêu cũ

Có bao giờ bạn nghĩ rằng bản thân sẽ yêu lại người yêu cũ, có bao giờ trong phút giây nào đó buồn chán của cuộc sống bạn bất chợt nghĩ rằng bạn sẽ yêu lại người mà đã từng làm bạn tổn thương trước kia, người đã làm bạn đau…..có không? Dù chỉ là một phút thoáng suy nghĩ….??
Người yêu cũ
Người yêu cũ
Đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng có phải bản thân thực sự quên người yêu cũ rồi, con tim thực sự mở cửa sẵn sàng cho một mối quan hệ mới? Và câu trả lời là bạn chưa quên đâu, chưa bao giờ quên. Bởi lẽ, nếu thực sự quên thì bạn sẽ không bao giờ phải tự vấn đáp con tim mình như vậy. Đơn giản chỉ là bạn đang lừa dối cảm xúc con tim mình…giống như cố gắng gồng mình đứng dậy sau vết thương con tim hằn lại…

Em đã gồng mình như vậy đấy anh ạ, em ngỡ tưởng rằng em quên anh rồi, quên triệt để, và không dấu vết…em đã thay đổi, bản thân không còn ngốc ngếch khờ khạo như ngày còn yêu anh, em mạnh mẽ hơn nhiều, em trưởng thành hơn nhiều sau những vấp ngã, sau cả những vết thương anh để lại…

Em đã yêu anh quá nhiều, có lẽ hình ảnh anh chiếm trọn trong trái tim em, em cũng ngỡ tưởng rằng không có anh em không sống nổi….

Có lẽ đấy là tất cả những ý nghĩ của một thời nông nổi trong em, khi em bất chợt nhận ra, anh đang nắm tay người con gái khác, khi em chợt nhận ra mỗi sáng sớm thức dậy người anh nghĩ đến không phải là em mà là cô ấy, thì trái tim em vỡ vụn, giống như hàng trăm mảnh vậy. Và anh đã đẩy em ra khỏi cuộc đời anh như vậy, chỉ bằng một tin nhắn, gỏn gọn: “Anh xin lỗi vì đã không phải người cuối cùng của em ,anh xin lỗi vì đã không thể cùng em bước tiếp đến cuối con đường”…

Em và anh đã chia tay như thế. Lần này em đã không khóc, em mạnh mẽ hơn rồi phải không anh?

“Em buông tay anh rồi, anh đi đi”, em nhắn lại như vậy…rồi im lặng …ngày mai sẽ là ngày anh là quá khứ, và hiện tại là chỉ có mình em, trong lúc ấy em tự nhủ sẽ quên anh mãi mãi, em tự nhủ dù cho thế nào em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nữa, thế là quá đủ với em rồi, bởi con tim em đã tổn thương quá nhiều, nó giống như một vết sẹo chưa kịp lành thì lại bị thương lần nữa.

Em chính thức thay đổi, em mặc những thứ mà em thích, nói những điều em muốn nói, đi chơi những nơi mà em muốn đi, mà không phải dò xét xem anh có thích hay không, em có những mối quan hệ mới, trước kia em là một cô gái rụt rè, nhút nhát, còn trái lại bây giờ em là một cô gái mạnh mẽ, sôi nổi, em cảm thấy thú vị về chính sự thay đổi của bản thân….Và rồi em quen người mới, người làm cho em cảm thấy mỗi ngày trôi qua thật ý ngĩa, bằng những tiếng cười mà anh ấy mang lại cho em, anh ấy nói thích em vì em sôi nổi và vì sự chủ động của em, rồi em với anh ấy thành một đôi, giây phút ấy em thực sự không biết rõ,em yêu anh ấy hay đơn giản là người thay thế của anh….bản thân em mơ hồ, nhưng em vẫn chọn đi tiếp, em và anh ấy đã có những khoảng thời gian bên nhau thực sự rất vui, và em quên anh…..tạm thời.

Cho đến một ngày, anh xuất hiện trước mặt em, và nói “anh vẫn yêu em, anh muốn quay lại” em đã cười phá lên, giống như muốn tát cho anh một cái thật đau cho anh tỉnh ra, nhưng em không hiểu sao chính giây phút ấy em có chút mủi lòng, em và anh ngồi nói chuyện với nhau rất lâu, nhưng hầu hết cả hai đều im lặng, cho đến lúc gần về, anh kéo tay em lại, ôm em một cái thật chặt, đáng lẽ lúc đấy em phải đẩy anh ra mới đúng, nhưng em lại không hề làm thế, em thả lỏng, cảm nhận cái ôm của anh….và em chợt nhận ra, đã từ rất lâu anh chưa ôm em chặt như thế…

Em trở về và suy nghĩ về anh, em cảm thấy có lỗi với người yêu em, bởi anh, chỉ là người cũ, em đã ngăn không cho bản thân suy nghĩ về anh, nhưng con tim em vẫn thổn thức….nó không chịu để em yên…dù một phút…

Em đã uống rượu với hy vọng, quên đi tất cả quá khứ về anh,quên đi cả cái ngày hôm đó gặp anh, em muốn coi nó như một việc xảy ra ngoài ý muốn…em đã uống nhiều, rất nhiều, tưởng chừng như chưa bao giờ nhiều hơn, em không thể đứng dậy, em bấm số anh,gọi tên anh,anh đến, nhanh hơn em tưởng tượng, kéo em dậy, nhưng bản thân em không đứng nổi nữa, em gục vào anh, khóc như đứa trẻ …gọi tên anh, em không còn nhớ nữa nhưng vẫn nhớ mang máng anh ôm em rất chặt…

Ngày hôm sau tỉnh dậy, em đã nhận ra một điều, em không thể quên anh, và em chưa bao giờ quên anh, và em tự hỏi bản thân, tại sao em phải cố quên trong khi em luôn nhớ, vậy thì cứ để nó nhớ đi cho đến một ngày nó thực sự quên……Em bấm số gọi cho anh ấy. Khi cúp máy, em thấy lòng nhẹ bẫng, như vừa trải qua một việc gì đó khó thở, hy vọng anh ấy sẽ hiểu. Em nhắm mắt và nghĩ về tất cả những kỷ niệm về anh, những kỷ niệm đẹp nhất giữa anh và em, điều lạ là, em quên tất cả những gì tổn thương mà anh gây ra cho em.

Nhưng em nhất định sẽ không bao giờ quay lại bên anh nữa…em muốn anh phải biết đau khi đánh mất và học cách trân trọng những gì mình đang có

Em bật tung cửa sổ, hít thở chút không khí lúc bình minh, cơn gió nhẹ tạt ngang qua mặt em, mát lạnh và vô định…giống như trái tim em hiện giờ vậy. Em phải cảm ơn anh, và cảm ơn cả anh ấy, cảm ơn anh vì cái ôm làm em nhận ra em thực sự yêu ai, cảm ơn anh ấy vì quãng thời gian em buồn nhất, anh ấy luôn bên cạnh em…làm em quên anh tạm thời….

Em sẽ để con tim mình nghỉ ngơi anh ạ, cho đến khi nó thực sự khỏe lại ,nó sẽ tự tìm kiếm hạnh phúc của nó.cho nên Người yêu cũ à, anh mãi là kỷ niệm đẹp trong em, trái tim em luôn có một ngăn dành cho anh, anh sẽ nằm yên ở chỗ đấy, bây giờ sau này và mãi mãi

Cuộc sống đâu lường trước điều gì, tình yêu có thể đến rồi đi. bàn tay dẫu nắm chặt nhau mà vẫn lạc mất nhau…Ký ức vẫn còn nhưng giờ em với anh chỉ là người yêu cũ…
(Sưu tầm)

Tán gái với 23k

Tình phí mấy tháng anh quen tôi chỉ là 20.000 đồng cho 2 chai nước giải khát và 3.000 đồng cho việc gửi xe.
Tán gái với 23k
Tán gái với 23k
Tôi quen anh trên mạng, chủ yếu để nói chuyện cho vui. Lần đầu chat với anh, chẳng có gì đặc biệt. Chiều chủ nhật buồn, để kết thúc buổi nói chuyện nhạt nhẽo, tôi bảo “Thôi em phải out đây, có việc”. Anh bảo: “Ừ, giờ anh cũng xuống phụ mẹ nấu cơm”. Tôi chuyển sang chế độ ẩn nick (invisible), thầm nghĩ: “Cái anh chàng này chắc ngoan lắm đây, chiều chủ nhật mà ở nhà phụ mẹ nấu cơm, chuyện hiếm của trai thành phố”.

Một hôm, có việc rắc rối trong công việc, rất bực bội, căng thẳng, tôi bấm số gọi anh: “Tối gặp cafe anh nhé”, cốt để nói chuyện trên trời dưới đất mà… xả stress. Tôi hẹn anh 19h30 ở quán cafe gần nhà vì tôi là chúa lười đi xa. 20h hơn, tôi vẫn ở nhà. Anh gọi: “Em còn chưa đến nữa hả, anh đang ở quán cafe Hoa Sứ nè”. Tôi ỡm ờ: “Ừ, em đang đến”. Thực ra tôi đã quên bẵng việc hẹn gặp anh sau một lúc nằm nghe nhạc. Tôi tặc lưỡi, anh đã đến nơi rồi, thôi kệ, tới gặp xem sao.

Anh mặc áo sơ mi, đóng thùng, mang giày đàng hoàng. Gặp tôi, anh cười, nụ cười rất hiền. Buổi nói chuyện chóng vánh. Tôi 3, 4 lần muốn nhỏm lên đi về. Anh 4, 5 lượt níu kéo: “Ngồi nói chuyện với anh tí nữa”. Vừa về đến nhà, anh nhắn: “Gặp anh, em có cảm nghĩ gì không?”. Tôi thẳng thắn: “Không, chẳng có một chút gì hết, bình thường”. Anh bảo: “Vậy à, vậy chúc em ngủ ngon”.

Mấy hôm sau, anh hay hẹn tôi lên chat. Tôi cũng đồng ý cho có lệ. Thực ra, hình như với cái tuổi của mình, tôi đã chán việc tua đi tua lại cái điệp khúc “làm quen, mến mến, thích thích, hẹn hò, yêu đương, giận hờn, thử thách… rồi mới tính đến việc cưới xin”. Tôi bảo anh: “Tới tuổi này rồi, em ngán cảnh tua đi tua lại cái điệp khúc ấy, giờ quen thấy hợp thì cưới, khỏi tốn thời gian”. Anh bảo “Ừ”.

Thỉnh thoảng anh vẫn hẹn tôi uống cafe nhưng mãi tôi vẫn chưa thấy mình có chút tình cảm gì với anh. Cho đến một ngày, anh nhắn: “Em, anh xin phép em cho anh được hẹn hò với em nhé”. Tôi bật cười ha ha khi nhận được tin nhắn đó. Tôi trả lời “Okie, đồng ý thôi nhưng nói trước là em già rồi nên khó tính lắm đấy”.

Lần đi chơi tiếp theo, trước khi đến đón tôi, anh nhắn: “Em, anh xin phép được mặc quần short nhé vì thấy trời sắp mưa rồi”. Lần này, tôi không những cười to mà còn mang tin nhắn cho hai chị cùng phòng đọc. Cả ba được một trận cười vỡ bụng. Chưa bao giờ tôi nhận được một lời xin phép ngộ nghĩnh như vậy. Hôm đó, đi uống cafe với anh, lần đầu tiên tôi thấy vui. Tôi bắt đầu mến anh.

Một bữa, tôi ngồi sau xe anh, anh quay lại bảo: “Em, anh xin phép được… nắm tay em nhé”. Lúc đó, tôi không trả lời, anh kéo tay tôi ôm vòng eo của anh. Tôi đồng ý làm bạn gái anh là thế. Rất đơn giản, nhẹ nhàng, pha một chút hài hước. Anh hơn tôi 4 tuổi nhưng tính tình đôi lúc còn trẻ con. Nhiều khi còn phải đợi tôi nhắc: “Anh cần quan tâm em hơn nữa”. Lý do dễ hiểu là từ trước đến giờ anh rất “nhát gái”, chưa từng quen ai. Suốt thời gian quen nhau, anh có bất kỳ hành động gì hoặc muốn làm gì đều phải “xin phép”. Dần dần, tôi thấy mình hình như… yêu.

Quen anh được hai tháng, tôi bảo: “Anh có tính đến chuyện cưới xin với em không? Nếu quen để mà quen thì thôi, chấm dứt, đừng làm mất thời gian cả hai vì ai cũng đã lớn”. Anh trả lời: “Bộ nhìn mặt anh giống đang quen giỡn chơi lắm sao?”. Tôi tiếp tục: “Nếu có ý định đi tới, cả hai phải sống đúng với bản chất của mình. Em biết, không ai hoàn hảo cả. Đừng để lúc yêu thấy tình yêu toàn màu hồng, cố che đậy cái dở, cái xấu của nhau để rồi sau này thất vọng. Hãy sống đúng với bản chất của mình để xem người kia có chấp nhận được những điểm xấu của người còn lại hay không?”. Anh đồng ý.

Những lần hẹn hò với anh, đa số ra ngồi công viên, đi dạo bộ và xem người ta khiêu vũ. Tình phí mấy tháng anh quen tôi chỉ là 20.000 đồng cho 2 chai nước giải khát và 3.000 đồng cho việc gửi xe. Vậy nhưng tôi thấy bình yên, thấy vui và thấy an tâm khi ở gần anh.

Một ngày, anh nhìn vào mắt tôi bảo: “Em, anh xin phép…”. Nói đến đó, tự nhiên anh đỏ mặt, lúng túng. Tôi hiểu và kịp lấy tay ngăn anh: “Việc này không phải xin phép, mà anh phải hỏi là ‘Em có đồng ý… không’, lúc này không xin phép nữa nhé”. Anh phì cười. Đó là lời cầu hôn anh dành cho tôi sau 6 tháng quen nhau.

Đám cưới chúng tôi diễn ra đơn giản, có bạn bè hai bên đến chung vui. Bạn bè tôi không ngờ một cô gái sắc sảo, cá tính như tôi lại đồng ý lấy một anh chàng hiền và nhát đến mức như vậy. Mọi người thường trêu chọc: “Không biết ông Lộc (tên của anh) nói cái chi mà mày đồng ý nhanh vậy”. Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh và cười.
(Sưu tầm)

Em sảy thai, chắc anh mừng lắm

Anh vô tư đến tàn nhẫn, đã thế còn đào hoa. Anh ngủ với người khác, em tha thứ. Em hỏng thai, anh bỏ em luôn để qua lại với cô ấy.

Tháng 7 này là tròn 3 năm từ ngày em gặp anh. Anh nhỏ hơn em 1 tuổi. Em yêu anh từ ánh nhìn đầu tiên, rồi sau vài lần đón đưa, hẹn hò thì hai đứa mình chính thức quen nhau. Trước anh, em đã trải qua vài mối tình, nhưng chỉ là những cuộc tình chóng vánh không xúc cảm. Yêu anh rồi, em biết được cảm giác yêu thương thật sự là như thế nào.

Em yêu anh từ những ngày anh không có gì ngoài hai bàn tay trắng. Công việc không suôn sẻ, làm chỗ nào cũng được chừng 1 năm thì nghỉ. Em biết tính anh phóng khoáng, không thích bon chen, không thích gò bó. Anh yêu ca hát, thích làm nghệ thuật. Em hiểu điều đó, nhưng đôi khi phải làm điều mình không thích rồi sau này mới có được cái mình muốn.

Em sảy thai, chắc anh mừng lắm
Em sảy thai, chắc anh mừng lắm
Em ra sức vun vén cho hai đứa để sau này có tương lai tốt đẹp. Em muốn cưới anh. Nhưng anh không hiểu cho nỗi khổ của em, em lớn tuổi hơn anh, sức ép từ gia đình cũng có nhưng em không nói ra. Anh vô tư đến tàn nhẫn, đã thế lại còn đào hoa. Anh tán cô này, cô kia. Em không nhớ mình đã khóc bao nhiêu, cãi nhau bao nhiêu lần. Em từng nói, có thể vì anh tha thứ tất cả. Vậy nên khi phát hiện anh ngủ với người khác, em vẫn tha thứ, dù em không thể quên.

Tha thứ hết lần này đến lần khác. Em mệt mỏi, em không muốn thừa nhận là chuyện tình mình sẽ không đi tới đâu. Từ ngày quen anh, bạn bè em ai cũng nói ra nói vào, họ gọi mình là đôi đũa lệch vì em với anh khác nhau quá nhiều. Nhưng vì anh, em chấp nhận tất cả.

Cái gì đến cũng đến, em có thai ngoài ý muốn với anh dù hai đứa có sử dụng biện pháp bảo vệ. Lúc này anh cũng đang tán tỉnh một người con gái khác. Em hoang mang tột độ, giấu giếm gia đình, đêm nào em cũng khóc. Vì anh không quan tâm em, không hỏi thăm em nửa lời. Anh nghe lời người kia nói, rồi anh làm khổ em. Hai người thay nhau tra tấn tinh thần em, để rồi em u uất mà bị sảy khi vừa thai tròn 5 tuần.

Ngày em gọi điện báo sảy thai, anh không nghe máy. Hỏi thì anh bảo: "Còn gọi được là còn khoẻ, không phải nghe". Mọi thứ trước mắt em sụp đổ. Anh chính thức bỏ em, tiếp tục qua lại với người ta. Có lẽ hai người mừng lắm.

Tính tới bây giờ đã là 5 tháng, mà em vẫn còn khóc. Khóc vì giận mình quá yếu đuối, khóc vì nhớ một người dù biết rằng không xứng đáng. Em sống lay lắt qua ngày, sống trong quá khứ, trong nỗi đau tột cùng. Em nhớ anh. Em không biết làm sao để quên được anh.
(Sưu tầm)

Để trở thành người bạn gái hoàn hảo trong mắt chàng

Nếu bạn đang yêu một chàng trai tuyệt vời và loay hoay tìm cách giữ thì những bước dưới đây có thể giúp bạn trở thành người bạn gái hoàn hảo trong mắt chàng.
Bước 1: Biến chàng trở thành người đàn ông tốt hơn
Một người bạn gái tốt là người biết cách "dạy" cho người đàn ông của mình hành động vừa lãng mạn lại vừa hào hiệp. Cô ấy hiểu được bạn trai của mình từ nội tâm bên trong đến sự thể hiện bên ngoài, đồng thời giúp anh ta sửa chữa sai sót của mình và cải thiện bản thân để hoàn thiện mình hơn.
Bạn hãy xem mình đã động viên, khuyến khích bạn trai mình đạt được ước mơ anh ấy đang ngày đêm nuôi dưỡng? Bạn có chia sẻ những dự định, kế hoạch trong tương lai của anh ấy?
Một trong những đặc điểm của người bạn gái hoàn hảo đó là bằng sự quan tâm và khả năng của mình, cô gái đó luôn biến người đàn ông trở thành con người tốt nhất có thể, phát huy hết thế mạnh của mình. Chẳng hạn như bạn có thể biến anh ấy thành người đàn ông chu đáo nhất trong ứng xử, người giỏi giang trong công việc anh ấy làm...
Bước 2: Khiến chàng cảm thấy mình luôn đặc biệt
Con gái thích được chiều chuộng. Tuy nhiên, đàn ông cũng có sở thích tương tự. Có lẽ các bạn gái không biết rằng tất cả các chàng trai đều muốn được người yêu nuông chiều, đặc biệt là trước mặt người khác.
Nhưng anh chàng của bạn chắc chắn sẽ không bao giờ thừa nhận điều này. Trên thực tế, anh ta sẽ tỏ ra lúng túng hoặc thậm chí xấu hổ khi bạn thể hiện sự quan tâm, tình cảm thân mật trước chỗ đông người với anh ta. Nhưng từ sâu thẳm trái tim, anh ấy luôn muốn nhận được sự chú ý, quan tâm của bạn.
Trong hầu hết tất cả các mối quan hệ, chàng trai nào đang theo đuổi cô gái cũng luôn muốn gây ấn tượng với cô ấy. Và khi đã để lại được ấn tượng với cô gái đó, họ cũng muốn nhận được sự đáp lại. Chỉ cần khi bạn níu tay chàng đi ngoài đường, dựa đầu vào vai chàng giữa chỗ đông người, chàng sẽ âm thầm sung sướng bởi hành động này giống như một thông điệp rằng: "Cô ấy là của tôi".
Hẳn là chàng sẽ lâng lâng hạnh phúc và tự hào vì mình đã chiếm được trái tim bạn và được bạn quan tâm, yêu chiều.
Bước 3: Tạo ấn tượng tốt với gia đình và bạn bè của chàng
Nếu bạn băn khoăn không biết làm thế nào để trở thành một người bạn gái hoàn hảo thì đây là một trong những bước quan trọng hàng đầu.
Bạn trai của bạn có thể yêu và say mê bạn, nhưng anh ta vẫn có những người quan trọng khác mà cần nhận được sự ủng hộ của họ với tình cảm của hai bạn. Mỗi lần có dịp tiếp xúc với bạn bè hoặc gia đình của chàng, hãy cố gắng tham gia vào các cuộc đàm thoại và tỏ thái độ vui vẻ, hòa đồng cùng mọi người.
Khi chàng nhận thấy bạn đang giữ mối liên hệ tốt và có những khoảng thời gian vui vẻ bên gia đình và bạn bè của mình, chàng sẽ hạnh phúc vì mình đã chọn được đối tượng phù hợp.
Bước 4: Tỏ ra cần chàng nhưng không phụ thuộc vào chàng
Tất cả các chàng trai đều mơ ước yêu một cô gái độc lập chứ không phải kẻ quá phụ thuộc vào họ. Trong khi đó, nhiều bạn gái lại có suy nghĩ rằng nếu mình tỏ ra phụ thuộc vào người yêu trên mọi thứ, chàng sẽ có cơ hội thể hiện sự mạnh mẽ của mình, còn mình hành động như thế để chứng tỏ tình yêu tha thiết với chàng.
Tuy nhiên, những cô gái luôn chứng tỏ rằng mình chẳng cần sự nhờ vả, giúp đỡ của ai, luôn tự mình làm được mọi việc, hay nói cách khác đó là kiểu người quá độc lập, phái mạnh cũng không thích.
Tất cả các chàng trai đều muốn trở thành người hùng đúng lúc che chở, giúp đỡ bạn gái khi cô ấy cần. Đó đơn giản là bản năng bảo vệ ở đàn ông hoặc anh ta muốn gây ấn tượng với bạn hay làm vui lòng bạn.
Nếu bạn không thực sự cần anh ấy giúp đỡ, bạn vẫn nên để cho chàng biết mình mong mỏi anh ấy đến bên mình, chứng kiến việc mình làm. Điều này sẽ khiến chàng thích thú và yêu bạn nhiều hơn.
Trong thời gian đầu khi mới hẹn hò, cánh mày râu có thể đánh giá cao những cô gái quá độc lập hoặc quá phụ thuộc, nhưng khi mối quan hệ đã phát triển được một thời gian, các chàng lại dễ đắm đuối trước các cô gái không cần anh ấy nhưng lại muốn anh ấy ở bên mình.

 Để trở thành người bạn gái hoàn hảo trong mắt chàng
 Để trở thành người bạn gái hoàn hảo trong mắt chàng
Nếu bạn muốn biết làm thế nào để trở thành một người bạn gái tuyệt vời, hãy học cách chơi với chàng và bạn bè của chàng như những người bạn cùng phái (Ảnh minh họa).

Bước 5: Để chàng tôn trọng bạn
Phụ nữ muốn được đối xử một cách tôn trọng và nam giới hiểu điều đó. Một người bạn gái hoàn hảo không cần đòi hỏi sự tôn trọng từ các chàng trai mà cô ta giành được sự tôn trọng đó một cách tự nhiên.
Khi bạn tin tưởng vào bản thân và khả năng của chính mình; đồng thời bạn có một cá tính mạnh mẽ và sự quyết tâm, tất cả điều đó sẽ làm cho bạn trai tôn trọng trước những gì bạn có.
Biết cách khoe khoang khả năng của mình cũng như biết những gì mình lép vế trước anh ấy, chàng sẽ bắt đầu lắng nghe và tôn trọng ý kiến của bạn hơn. Khi ấy, bạn không chỉ là người bạn gái hoàn hảo của chàng mà còn trở thành người bạn tuyệt vời, biết lắng nghe, chia sẻ và học hỏi trước chàng.
Bước 6: Ăn mặc quyến rũ
Đối với một chàng trai, không có gì quyến rũ hơn khi một cô gái có thể thắp sáng cả căn phòng mỗi lần cô ấy bước chân vào. Khi toàn bộ mọi người trong căn phòng ngước lên và nhìn chằm chằm vào bạn, chàng sẽ sung sướng và ngất ngây trong niềm tự hào về bạn.
Mỗi khi có dịp sánh bước cùng chàng ra ngoài, hãy biến mình trở thành cô nàng ăn diện, chau chuốt. Khi ấy, nếu thấy chàng không thể dừng lại việc liếc sang bạn có nghĩa là cách ăn mặc của bạn đã có ma lực với chàng, nó khiến chàng bị hút về phía bạn không ngừng.
Bước 7: Thông minh và dí dỏm
Một người bạn gái hoàn hảo phải là người nhận thức được thế giới xung quanh mình. Bạn không cần phải là một nhà khoa học, một nhà tiên tri hay người vĩ đại, nhưng nếu bạn biết cách trò chuyện dí dỏm, hài hước và kết hợp điều đó với trí thông minh của bạn, hẳn là chàng sẽ tìm mọi cách để không tuột khỏi tay mình một cô gái hấp dẫn như thế.
Và hãy nhớ, một người thông minh không nhất thiết phải là một cuốn bách khoa toàn thư. Bạn không cần thể hiện sự hiểu biết rộng lớn của mình trên tất cả các lĩnh vực nhưng phải thể hiện vốn kiến thức của mình đủ sâu trong một vài lĩnh vực thế mạnh.
Bước 8: Biết chăm sóc chàng và chăm sóc chính mình
Hãy nhìn lại xem bạn có chăm sóc tốt cho bản thân về thể chất và mọi mặt khác? Một khi bạn hạnh phúc với cuộc sống của mình, cảm thấy mình luôn dồi dào sức khỏe, tinh thần lạc quan bạn sẽ có cái nhìn tích cực đối với cuộc sống xung quanh.
Cũng như vậy, nếu bạn biết cách chăm sóc cho người mình yêu, nhắc nhở chàng chăm lo cho sức khỏe thể chất cũng như tinh thần của mình, chàng sẽ cảm thấy cuộc sống của anh ta cũng ngập tràn hạnh phúc và nhìn mọi thứ xung quanh lạc quan hơn.
Và khi cả hai đều vui vẻ, hạnh phúc về bản thân và về nhau, hai bạn sẽ luôn cảm thấy hài lòng và muốn gắn bó với nhau hơn - điều có ảnh hưởng tích cực đến chuyện tình cảm của hai bạn.
Bước 9: Đôi khi bạn cũng cần đóng vai đàn ông
Anh chàng nào cũng mong muốn bạn gái của mình luôn ngọt ngào và chu đáo. Nhưng đôi lúc, anh ta cũng muốn bạn đóng vai một chàng trai mạnh mẽ, vui nhộn. Chẳng hạn như khi bạn và chàng cùng tham gia vào một trò chơi thể thao, khi hai người cùng đứng trước hoàn cảnh buộc phải vượt qua...
Nếu bạn muốn biết làm thế nào để trở thành một người bạn gái tuyệt vời, hãy học cách chơi với chàng và bạn bè của chàng như những người bạn cùng phái trong một lớp học, một câu lạc bộ...
(Sưu tầm)

Em có lấy anh không thì bảo?

Chàng ế thật rồi. Mặc dù không cam tâm thừa nhận điều đó, nhưng gia đình, bạn bè ngày nào cũng nheo nhéo bên tai: “Trai ế rồi đấy!”. Nghe lắm quá, thành ra muốn chối cũng khó, đành chấp nhận sự thật phũ phàng: “Ế rồi!”.
 Em có lấy anh không thì bảo?
 Em có lấy anh không thì bảo?
Cuối cùng chàng huy động hết dũng khí trong người, ra một quyết định quan trọng: chấp nhận sẽ tiến thêm với nàng! (Ảnh minh họa).

Chân dung của chàng: không cao lắm (nói khó nghe thì là lùn), gầy còm, mũi to, mắt híp, răng vẩu - tóm lại là ngoại hình dưới mức trung bình. Công việc của chàng thì cũng gọi là tạm tạm. Nếu có một vợ, một con thì miễn cưỡng cũng nuôi được. Kể ra muốn lấy được vợ cũng không phải là không thể.
Nhưng chàng mắc cái bệnh hay chê bai, thích moi móc điểm xấu của người khác. Dân gian gọi là ác khẩu. Của đáng tội, chàng độc mồm độc miệng thế thôi nhưng lòng dạ cũng thật thà, tốt bụng lắm!
Cũng chính vì cái vụ độc mồm ấy mà bao nhiêu lần xem mắt của chàng đều đổ bể hết.
Ai đời thế này chứ! Gặp cô chân to thì chàng bảo: “Con gái mà chân to như cột đình thế em? Đêm ngủ gác lên cổ chồng, nó ngạt thở chết bất đắc kì tử thì em mắc tội ngộ sát đấy em ạ!”. Gặp nàng béo béo tròn tròn, vừa hay cuộc hẹn ấy nàng ta đến muộn, chàng đốp luôn: “Em lăn đến đây à?”. Gặp nàng răng vẩu thì chàng “thân thiết” hỏi thăm: “Em ăn đu đủ chắc không cần thìa đâu nhỉ?”.
Cứ thế các cơ hội lấy vợ của chàng đều đội nón ra đi. Nhẹ thì các nàng ấy tức giận bỏ đi, nặng thì tạt cho chàng cốc nước, nữa thì cho chàng ăn cái tát rồi mới bỏ đi. Nhưng chàng vẫn chưa chừa, mồm chàng như ăn phải khoai ngứa, cứ phải châm chọc vài câu mới yên được.
Lần này mẹ chàng lại xếp được cho chàng một cuộc hẹn nữa. Trước khi đến chỗ hẹn, cả nhà xúm lại tổng xỉ vả cho chàng một bài. Nói nhiều lắm nhưng tóm lại là chàng không được giở cái giọng chê bai ra. Và rằng, chàng hãy nhìn lại mình đi, trai ế mốc ế meo lên rồi, đừng có kén cá chọn canh nữa. Có đứa đồng ý lấy là phúc tổ lắm rồi!
Chàng cũng hơi ngấm ngấm mấy lời dạy đó nên mang theo tâm trạng dè chừng đến chỗ hẹn.
Nàng ấy xuất hiện: người gầy đét như củi khô, mắt trố, mặt mọc đầy mụn to mụn nhỏ. Muốn mở miệng nói kháy vài câu nhưng nhớ lại sát khí đằng đằng của cả nhà lúc nãy, chàng lại cố nhịn xuống.
Hai người nói vài câu chuyện bâng quơ, vô thưởng vô phạt. Chàng cố ngắm xem trên mặt nàng ấy có chỗ nào không có mụn để khả dĩ đặt môi vào mà hôn được không? Nhưng chàng thất vọng hoàn toàn vì chả có chỗ nào cả!

Về nhà, cứ nghĩ đến cô nàng ấy chàng lại uể oải, chán nản. “Người đâu mà xấu thế? Chả lẽ mình phải rước cá sấu về làm vợ? Nhưng mình cũng đã nhiều tuổi rồi. Mình cũng đã xem mặt mấy chục bận rồi. Bố mẹ, bạn bè giục giã kinh lắm rồi!”. Chàng nghĩ về tất cả các phương diện, nghĩ tái nghĩ hồi. Cuối cùng chàng huy động hết dũng khí trong người, ra một quyết định quan trọng: chấp nhận sẽ tiến thêm với nàng!
Chàng mang trong mình tâm trạng như người anh hùng nguyện hy sinh mình vì nghiệp lớn. Chứ lại không à? Không có chàng thì nàng ta sẽ thành gái ế, sẽ là quả bom nổ chậm trong nhà, sẽ là hiểm họa với các chàng độc thân khác. Có chàng ra tay lấy về không thì sẽ ế sưng ra ý chứ!
Chàng thông báo với bố mẹ quyết định của mình. Tưởng mẹ vui vẻ lắm vì chàng đã ưng được một cô và chịu lấy vợ, nhưng mẹ chàng lại thở dài phán một câu khiến chàng ngã ngửa: “Quên con bé đấy đi con ạ! Nó chê con!”.
Đùng đùng, đoàng đoàng! Chàng nghe như có sấm sét nổ bên tai. Một người như cô ta - lại không đồng ý lấy chàng? Ôi giời đất ơi, chàng nên ôm bụng cười hay nên tức giận phừng phừng vì bị từ chối.
Sĩ diện đàn ông nổi lên, chàng quyết định phải cưa bằng được cái cô nàng quái gở, ế rồi còn không biết sợ kia!
Chàng cũng tin nhắn tà lưa, cũng hoa hoét đến tận cơ quan, cũng rủ đi cà phê cà pháo. Nhưng mỗi lần nhìn thấy chàng là mặt cô nàng vênh ngược lên trời, khinh khỉnh như nhìn một đống… phân ấy. Hừ! Chàng tức lắm rồi đấy, chả lẽ bỏ cuộc cho xong!
Chiều chiều hôm ấy, chàng đến công ty nàng phục sẵn để rủ nàng đi ăn tối. Nhìn từ xa, thấy bóng nàng bước ra, chàng đã chán ngán. Bao nhiêu bóng hồng xinh đẹp xung quanh, sao có mỗi nàng nhìn chán đời thế nhỉ?
Nhưng… một bà cụ đang lớ ngớ chưa sang được đường. Và, có mỗi nàng chạy đến, mỉm cười dắt tay bà cụ sang, trong khi các bóng hồng gần đó vẫn thản nhiên như không nhìn thấy. Quái, tự nhiên chàng thấy nàng cũng đẹp... phết. Chàng quyết định rồi.
Đợi nàng đưa bà cụ đến nơi đến chốn, chàng phi đến, bắt nàng lên xe không cho phép từ chối. Mạnh mẽ và đầy nam tính nhé, chàng phi lên cầu Long Biên. Vừa dựng xe, chàng đã kéo nàng ôm thật chặt vào lòng.
“Có lấy anh không thì bảo? Không đồng ý là giết người vứt xác xuống sông phi tang bây giờ!” - chàng hùng hổ.
“Ơ … Lấy… Lấy…” - Nàng run rẩy sợ hãi, lắp bắp trả lời.
Thế là cưới. Ngày chàng với nàng dắt nhau về dinh, gia đình, họ hàng hai bên cười quên cả trời đất, giải quyết được cả hai mối lo trai ế và gái "ẩm" cơ mà. Nàng với chàng cũng sung sướng cười tít mắt.
(Sưu tầm)

Popular Posts