Showing posts with label Xã hội. Show all posts
Showing posts with label Xã hội. Show all posts

Friday, July 19, 2013

Bố tôi dẫn gái về nhà

Bố tôi không một mảnh vải che thân đang quấn quýt bên cạnh một người phụ nữ xa lạ.
Bố tôi dẫn gái về nhà
Bố tôi dẫn gái về nhà
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình rất giàu có, bố là giám đốc còn mẹ làm phó giám đốc của hai công ty lớn. Tuổi thơ tôi trôi qua một cách bình yên và đẹp đẽ vô cùng, tôi như một công chúa nhỏ dưới sự thương yêu, chiều chuộng của gia đình. Tôi khác hẳn với những đứa con gái trong khu phố, tuy sống trong cảnh giàu có nhưng tôi không bị hư hỏng, tôi không ăn chơi đua đòi như bọn chúng. Đến năm tôi 19 tuổi, cái tuổi của sự hiếu kì, dễ mắc sai lầm, thì cuộc sống của tôi đã không còn được bình yên như trước nữa- đó chính là chuyện của bố tôi.

Nói về bố thì ngay bản thân tôi cũng phải thừa nhận rằng bố quá đẹp trai, tuy đã ở độ tuổi 55 nhưng nhìn vào thì không mấy ai tin điều đó là sự thật, thậm chí có nhiều người nói rằng bố chỉ 40 tuổi là cùng. Vẻ đẹp trai, lại giàu có cộng thêm lối ăn nói rất có duyên của bố đã làm cho rất nhiều người - từ già đến trẻ- thích và yêu bố. Cũng chính vì thế mà đôi lần mẹ và bố cãi nhau, mẹ ghen tức vì bố có quá nhiều người yêu, mỗi lần như thế thì bố lại bảo "Đó là họ thích anh nhưng anh không thích, anh chỉ yêu mỗi mình em và chưa bao giờ anh làm chuyện gì có lỗi với em cả, em và con là tất cả đối với anh". Nghe những lời nịnh nọt như vậy thì mẹ cũng nhanh chóng hết giận bố. Tôi tin bố một cách tuyệt đối rằng bố chỉ có mẹ và tôi, chỉ biết có gia đình, tôi tôn thờ bố như tôn thờ một vị thánh, bố là tất cả đối với mẹ và tôi. Bố thường hay chọc tôi rằng "Con đúng là một con chiên sùng đạo".

Rồi một ngày mẹ phải đi công tác xa nhà, mẹ dặn tôi phải để ý bố, lúc đó tôi cười bảo lại rằng "Mẹ lo lắng làm gì, bố chỉ có mỗi mình mẹ thôi mà, bố luôn chung thủy với mẹ, bố bảo sẽ không làm chuyện có lỗi với mẹ đâu". Vậy là nhà chỉ còn có bố và tôi. Hằng ngày tôi phải nấu cơm cho bố, lại bận bịu chuyện học hành để chuẩn bị thi Đại học nhưng tôi vẫn rất vui vì tôi biết bố luôn thương yêu tôi. Tôi ấp ủ ước mơ trở thành một bác sĩ để chữa bệnh đau lưng cho bố và tôi biết rằng ngày đó sẽ không còn bao xa nữa. Nhưng ai ngờ... Sau khi học xong tiết thứ hai thì lớp trưởng thông báo cô giáo bị ốm, thế là nhà trường đành phải cho chúng tôi ra về vì không có giáo viên dạy thay. Tôi đạp xe đi về nhà mặc dù có nhiều đứa bạn rủ tôi đi hát karaoke nhưng nghĩ đến kì thi Đại học đang đến gần khiến tôi từ chối. Về đến trước cổng nhà thì tôi thấy xe Toyota của bố đang đậu bên lề đường, tôi tự hỏi sao hôm nay bố đi làm về sớm vậy. Vào trong nhà thì tôi nghe thấy tiếng cười nói khúc khích, tôi chợt vui sướng vì nghĩ đến mẹ đã về và chạy ùa lên phòng bố mẹ. Cửa hé ra một khoảng rộng, một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt tôi...

Trên chiếc giường đó, bố tôi không một mảnh vải che thân đang quấn quýt bên cạnh một người phụ nữ xa lạ. Tôi nhìn mà nước mắt cứ chảy dài, miệng cố kêu "Bố...bố..." nhưng không phát ra tiếng. Bất chợt bố liền quay đầu về phía cửa, rồi bố rùng mình lên khi nhìn thấy tôi... Mặt đối mặt... Lấy hết sức tôi cố bám vào tường để vào phòng của mình và khóa chặt cửa lại.

Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao
Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao
Tôi ngồi xuống nền nhà, lấy tay ôm mặt rồi bắt đầu nhìn mọi thứ xung quanh, tất cả đều quá mờ ảo, tôi nghe thấy tiếng ai đó từ xa xăm vọng lại rồi tôi đã ngất đi tự lúc nào. Khi tỉnh dậy thì tôi ở trong bệnh viện, bố ngồi bên cạnh tôi. Tỉnh dậy một lúc thì tôi bắt đầu nhớ lại những cảnh đó, tất cả niềm tin, sự kính trọng, lòng yêu thương của tôi đã sụp đổ hoàn toàn, tôi uất nghẹn khóc nức nở. Nhận thấy tôi đã tỉnh bố ấp úng kêu "Con...". Tôi lui vào một góc giường và hét lên "Tránh xa tôi ra. Bố là kẻ lừa đảo, dối trá, bỉ ổi, vô liêm sĩ. Tại sao lại phản bội mẹ và con hả? Tại sao vậy bố?". "Bố... bố sai rồi, bố đã sai. Con... con hãy tha thứ cho bố lần này!" Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao.

Sau hai ngày nằm viện tôi được cho về nhà. Nhìn căn nhà sao lại xa lạ với tôi đến thế, mọi thứ thật lạ lẫm. Bố dìu tôi lên phòng, rồi ôm chầm lấy tôi và nói "Con đừng giận bố nữa, hãy tha thứ cho bố lần này. Tất cả tình yêu bố dành cho mẹ và con đều là sự thật, tất cả đều từ tận đáy lòng của bố. Những thứ con thấy đều do bố không kiềm chế được."... "Giả tạo. Cút ra khỏi phòng tôi ngay lập tức, tôi muốn được yên tĩnh" - tôi gắt gỏng đáp lại. Suốt hai tuần sau đó tôi chẳng thèm nói với bố lấy một lời. Tôi căm hận bố đến thấu xương nhưng tôi cũng không thể nói với mẹ. Thế là tôi lao đầu vào học như điên nhưng điểm số trên lớp cứ tụt dần đến mức thê thảm. Tôi hoang mang vô cùng, có lẽ niềm mơ ước trở thành bác sĩ sẽ chẳng bao giờ thực hiện được. Rồi một tháng cứ lặng lẽ trôi đi, thái độ ăn năn hối lỗi của bố đã khiến tôi mủi lòng và tôi đã quyết định sẽ tha thứ cho bố.

Nhưng những điều mà người ta mong ước thì không bao giờ xuất hiện, còn những điều mà người ta không mong ước thì cứ liên tục ập đến một cách dữ dội. Đó là buổi tối khủng khiếp, đen tối nhất mà suốt đời này tôi sẽ không bao giờ quên. Lòng tôi đã tự nhủ sáng mai tôi sẽ nói lời tha thứ cho bố, rằng tôi đã quên chuyện đó rồi, chúng tôi sẽ có một gia đình giống như xưa. Chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tắt điện đi ngủ thì tôi lại nghe thấy tiếng nói cứ văng vẳng bên tai, linh cảm mách bảo tôi phải tìm hiểu. Tôi đã rón rén bước đến cạnh phòng bố để nghe xem bố trò chuyện cùng ai. "Sao! Nhớ anh hả?" "Ừ anh củng rất nhớ em, đã hơn một tháng không được gặp em làm anh nhớ quá". "Con bé hả? Em đừng lo, nó là con anh thì phải nghe lời anh, chắc nó sẽ mau chóng quên thôi. Sau này nó cũng sẽ hiểu ra rằng là đàn ông ai chẳng thế, phải có bồ bên ngoài mới là đàn ông". "Muốn lắm hả? Em hư quá trời". "Để anh xem nào, thôi đươc rồi, ngày mai sau khi đi làm về anh sẽ qua đón em. Anh sẽ cho em nhưng cảm giác, những tư thế mãnh liệt nhất, anh sẽ gặm nhấm cơ thể của em để em biết rằng trên đời này chỉ có anh là đàn ông...". Lúc đó trước mắt tôi thì kẻ đó không phải là bố của tôi nữa, đó cũng không phải là con người nữa. Lấy hết bình tĩnh tôi đẩy cửa rộng ra tạo thành tiếng động lớn. Ông ta quay lưng lại, vừa nhìn thấy tôi thì ông ta giật thốt mình, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống, văng ra nhiều mảnh. Tôi trừng mắt nhìn ông ta rồi uất nghẹn nói "Vậy mà cách đây vài phút tôi đã tự nhủ rằng sẽ tha thứ tất cả cho ông, nhưng đó chắc chắn là điều sai lầm lớn nhất mà tôi từng nghĩ ra". "Bố... bố..."- miệng ông ta ú ớ....

Rồi tôi đã bỏ chạy, vừa chạy vừa khóc. Tôi chạy đến một cây cầu lớn thì tôi dừng lại. Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ điên dại "Bây giờ sống để làm gì nữa, tại sao mình lại không chết nhỉ, chết là hết"... Tôi nhìn dòng sông một hồi lâu, có một người từ đằng xa chạy đến, cứ kêu "Con... con...". Khi ông ta đến nơi "Con đừng làm chuyện dại dột...". Lấy hết bình tĩnh, tôi đã nói "Bố à, con rất đau đớn, con thực sự rất đau đớn. Đến bây giờ con mới hiểu ra rằng, con và mẹ chẳng là gì của bố cả. Bố còn nhớ bố đã nói gì không, bố bảo rằng bố chỉ có mỗi mình mẹ và con. Tất cả là như thế này hả bố? Bố còn bảo con là con chiên sùng đạo và con đã tôn thờ bố như một vị thánh. Bố có thể nói cho con biết rằng con là ngời con thứ bao nhiêu của bố? Mà thôi thứ bao nhiêu cũng được, điều đó không quan trọng nữa. Tất cả mọi thứ đều vô nghĩa. Tất cả...". Bố nhìn tôi, chân tay run cầm cập, nước mắt bố trào ra. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi nhìn thấy ông khóc. Rồi tôi nói tiếp "Bây giờ mọi chuyện sẽ chấm hết. Con quá mệt mỏi rồi bố ạ. Hãy chăm sóc mẹ bố nhé, đừng bao giờ phản bội mẹ thêm một lần nào nữa. Hy vọng cái chết này sẽ thay đổi được bố". Sau đó tôi quỳ xuống vái ông ba lạy rồi trèo qua thành rào nhảy xuống sông tự vẫn.
Vậy là đã hai năm trôi qua kể từ khi tôi được một ông chủ thuyền cứu vớt, nỗi đau trong lòng tôi đã phai dần. Tôi được biết bố tôi đã bỏ ra một số tiền rất lớn để tìm tôi nhưng tôi biết rằng sẽ chẳng có ai tìm được tôi cả. Chắc chắn là như vậy.
Nguồn: 24h

Friday, July 5, 2013

Oan tình của người chồng bị gái làng chơi... gọi nhầm số

Hết trò ăn vạ đòi ly hôn, vợ tôi lại giở trò mới. Những lúc cao trào giận dữ, chỉ cần tôi mở miệng dỗ ngọt, cô ấy liền chạy vào bếp rồi quắc mắt đặt một con dao sáng loáng lên bàn nói: “Để tôi cắt phăng của nợ đó của anh đi cho hết đường lăng nhăng”.

Từ giữa tuần vừa rồi, tôi đã bất ngờ phải nhận một quả tạ từ trên trời rơi xuống. Chắc không ai rơi vào tình huống oái oăm kiểu như tôi. Vì bỗng nhiên có một cô ả gái làng chơi gọi vào máy điện thoại của tôi và tỉ tê hàng tá thứ như thể cô ta quen thân với tôi mấy kiếp rồi. Tai họa hơn nữa là những lời ỉ ôi của cô ả vô tình vợ tôi nghe được và cô ấy hành hạ tôi từ hôm đó đến giờ!

Thật sốc và lạ đời khi không hiểu vì sao cô ả lại có số điện thoại của tôi. Rồi cũng là đen đủi khi đúng hôm đó tôi đang lúi húi sửa chiếc đèn bàn học cho cậu con trai thì cuộc điện thoại đó tới.

Tôi hồn nhiên sai con bật loa ngoài. Cứ thế, những lời lả lơi của ả gái làng chơi "rơi" vào tai cả 3 người chúng tôi. Và nghiễm nhiên, tôi trở thành một gã đàn ông đốn mạt, một người cha không ra gì trước mặt con và vợ mình. Nhưng xin thề, tôi bị oan quá!

Không sao có thể nói hết nỗi oan tình mà tôi đã phải chịu đựng trong những ngày qua. Thế nên, nếu tôi không viết ra những tâm sự này gửi đến người vợ đang chầu trực đòi ly hôn, những bằng hữu đang thương hại và cả cô ả đã là gái làng chơi nhưng lại tỏ vẻ cao sang kia thì có lẽ tôi sẽ nổ tung đầu vì uất ức.

Tôi là một người đàn ông mẫu mực, chưa từng gái gú, luôn yêu thương gia đình. Tôi giải thích rằng tôi không hề biết đến sự tồn tại của cô ta, không biết mặt mũi méo tròn thế nào thì làm sao trao đổi, mua bán... Nhưng càng giải thích, vợ tôi càng như một con thú dữ, trợn trừng mắt, đay nghiến, mạt sát tôi.

Oan tình của người chồng bị gái làng chơi... gọi nhầm số
Oan tình của người chồng bị gái làng chơi... gọi nhầm số
Cô ấy cho rằng: "Anh không quen thì làm sao người ta có số của anh và lả lơi, ngọt ngào với anh đến thế!". Nhưng đúng là, có trời mà biết được vì sao cô ả lại có số điện thoại của tôi!!! Oan tình này tôi không biết gột làm sao cho hết. Tôi như chết nửa người vì cuộc sống của mình bỗng chốc đảo lộn.

Cả tuần nay, đi làm, không gặp nhau thì thôi, hễ về đến nhà là cô ấy quăng cái túi xách, ném đủ thứ vào người tôi và mắng chửi trong nước mắt. Cứ thế cô ấy lao vào tôi vừa đánh vừa chửi rủa chồng. Trong khi tôi đang hoang mang ngơ ngác thì cô ấy đã dùng những lời lẽ vô cùng xúc phạm tôi.

Tôi không hẳn là một người đàn ông tốt nhưng không phải là một gã quá tồi tệ. Thứ nhất, tôi là người chồng chung thủy, chưa bao giờ thiết tha đàn bà đến mức phải chung chạ tìm đến gái bán hoa. Thứ hai, nếu quả thật là một người như thế thì tôi chẳng dại gì mà lại dùng số điện thoại thật trao đổi trong những phi vụ nhạy cảm như thế này.

Tôi đã cố giải thích và thanh minh với vợ rằng cô gái kia có thể bạn bè trêu đùa, hoặc cô ả xin được của ai đó, rằng an ninh mạng rất kém, rằng tôi bị oan nhưng vợ tôi vẫn không mảy may tin tưởng.

Đứng ở góc độ người vợ, đây là một cú sốc lớn. Tôi hoàn toàn có thể thông cảm. Nhưng những hành động của cô ấy ngày càng không thể chấp nhận được.

Cô ấy gọi tôi là “đạo đức giả, phản bội, bệnh hoạn...”. Tôi chấp nhận. Nhưng vợ tôi vì cả giận mất khôn nên đã gọi điện khắp nơi loan tin. Cô ấy gọi cho bố mẹ đến anh chị, bạn bè để ai oán về bộ mặt thật của tôi. Điều này khiến tôi vô cùng thất vọng.

Vợ không tin tôi đã đành, nhưng với bản năng của một người vợ, cô ấy cũng không biết bảo vệ chồng. Thay vì đóng cửa bảo nhau, vợ tôi chính là người loan cái tin tồi tệ đó đi với tốc độ ánh sáng.

Nhà tôi bỗng trở nên tấp nập vì người thân gia đình hai bên ùn ùn kéo đến xem thực hư. Điện thoại tôi cũng cháy pin vì cả trăm cuộc gọi đến số cô ả kia mỗi ngày để kiểm chứng. Rồi như kiểu bị quấy rối, cô ả kia tắt máy, không liên lạc được. Vợ tôi lúc này càng trở nên điên cuồng. Cô ấy suy diễn rằng tôi thông đồng, hủy số, trốn tránh trách nhiệm, rồi "giỏi rửng mỡ sao không dám giơ mặt ra...". Họ hàng, bạn bè tôi, người thì an ủi thương hại, người ghét thì xỉa xói mắng như tát vào mặt.

Có muốn thanh minh thì một miệng tôi cũng không lại với mọi người. Ban đầu, tôi nhăn nhó giải thích. Tiếp nữa tôi nổi điên vì không ai lắng nghe mình. Rồi sau cùng, tôi im lặng. Tôi muốn dùng sự im lặng của mình để trở nên chai lỳ trước tiếng oan.

Tôi thất vọng. Chỉ vì một sự hiểu lầm mà vợ tôi nỡ phá hoại tình yêu hạnh phúc 10 năm qua của hai đứa. Cơn giận biến vợ tôi thành một người hoàn toàn khác.

Vì tôi không thể thừa nhận một điều mình không làm, vợ tôi bực tức đòi ly hôn. Nhưng tôi biết, nếu tôi có nhắm mắt thừa nhận thì cô ấy còn muốn chia tay sớm hơn. Cô ấy không cho tôi lại gần vì chê tôi bẩn thỉu bệnh hoạn. Tôi nực cười cho cái logic xuẩn ngốc của phụ nữ. Cô ấy không muốn nghe tôi thanh minh.

Hết trò ăn vạ đòi ly hôn, vợ tôi lại giở trò mới. Những lúc cao trào giận dữ, chỉ cần tôi mở miệng dỗ ngọt, cô ấy liền chạy vào bếp rồi quắc mắt đặt một con dao sáng loáng lên bàn “để tôi cắt phăng của nợ đó của anh đi cho hết đường lăng nhăng”. Vợ tôi trở nên xấc xược vì cho rằng cô ấy có quyền làm thế. Tôi hiểu vị thế của mình bây giờ nên dù đau đâu nhưng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt mong cho yên cửa yên nhà.

Tôi đã hoàn toàn bị cô lập trong oan ức. Muốn tìm một người để đổ lỗi, tôi cũng không biết phải bắt đầu từ ai. Không thể trách cô gái bán hoa kia, vì cô ta là hạng người thấp kém nên suy nghĩ hành động cũng chỉ nông cạn, vô trách nhiệm đến thế. Còn vợ tôi, nhờ có sóng gió này tôi mới hiểu được niềm tin của cô ấy về chồng lại ít đến vậy. Niềm tin đã mất, liệu vợ tôi còn có thể yêu thương chồng như trước?

Suốt một tuần qua tôi phải chịu đựng cơn thịnh nộ của vợ và cả họ hàng gia đình hai bên. Ai cũng nói họ nhục nhã khi có người con, người anh, người em như tôi. Sao không có một ai tin tưởng và chịu lắng nghe tôi nói chứ? Tôi mệt mỏi lắm rồi, nếu chuyện này không có điểm dừng, lựa chọn cuối cùng và duy nhất của tôi chắc có lẽ sẽ chỉ là ký vào đơn ly hôn.
Nguồn: yume

"Mẹ toàn cặp bồ, sao lại cấm con yêu?"

Sợ đứa con gái 15 tuổi sớm sa ngã vì yêu quá sớm, chị cố khuyên can, nhưng nó bảo, mẹ cặp bồ, thay bồ như thay áo, sao lại cấm con yêu được.

Nỗi sợ "vết xe đổ" của người mẹ

Chị Phương là một bà mẹ đơn thân. Hồi trẻ, chị ngây thơ trao tình, trao niềm tin và trao thân cho một "bạch mã hoàng tử" rồi bị bỏ rơi khi một giọt máu hình thành trong bụng. Hồi đó, tuy đã 19 tuổi nhưng chẳng biết gì về sức khỏe sinh sản, nên khi người yêu cao chạy xa bay thì cái thai cũng không phá bỏ được một cách an toàn nữa, chị đành bỏ thị xã quê hương lên Hà Nội làm thuê, chờ ngày sinh nở. 

Khi con gái gần 2 tuổi cũng là lúc nhan sắc gái một con của một người vốn xinh đẹp như chị càng trở nên rực rỡ. Rất nhiều đàn ông tỏ ý muốn che chở cho hai mẹ con, đem đến cho chị tình yêu, sự chăm sóc và cả tiền bạc, chỉ trừ danh phận, vì họ đều đã có vợ. Chị Phương chọn một người có vẻ chân thành nhất làm "người bảo trợ" cho mình. Vài năm trôi qua, vợ anh ta biết, đến gặp chị cảnh cáo. Sợ quá, chị van xin anh ta đừng qua lại nữa. 

Ít lâu sau, chị Phương có người tình mới. Những cuộc tình của chị thường chỉ kéo dài được một thời gian, người qua lại lâu nhất là 5 năm. Họ lấp đầy sự thiếu thốn tình cảm, tình dục trong chị, nhận từ chị sự dịu dàng, biết ơn và khoái cảm mà một người phụ nữ nhan sắc có thể đem lại, và giúp đỡ chị về kinh tế. Nhờ đó, dù một thân một mình nuôi con nơi xứ lạ, chị Phương không phải chịu cảnh nghèo khó, và dần dần có một số vốn để mở một cửa hàng nhỏ. 

Về sau khi có tuổi, các cuộc dan díu của chị bớt dần mùi tiền, chủ yếu là do nhu cầu tình cảm. Dù rằng tình cảm đến từ cả hai bên, nhưng những người đàn ông vẫn chỉ có thể tranh thủ đến với chị những khi thoát khỏi ánh mắt soi mói của vợ. 

Và Hân, cô con gái đang bước vào tuổi thiếu nữ của chị, quá quen với việc lâu lâu, một bác hay đến ăn ngủ trong nhà mình biến mất, rồi được thay thế bằng một bác khác. Cô bé cũng quen với những cái nhìn tò mò, khinh bỉ, ghẻ lạnh, những câu nói xóc của láng giếng về phẩm hạnh của mẹ mình. Hân hất mặt làm lơ, không thèm đấu lại với họ, cũng không khóc lóc hờn trách mẹ mình.  
"Mẹ toàn cặp bồ, sao lại cấm con yêu?"
"Mẹ toàn cặp bồ, sao lại cấm con yêu?"
Đầu năm học lớp 10, Hân có người yêu, một sinh viên năm cuối. Cô bé đắm say, cuồng nhiệt như nắng hạn gặp mưa rào, như thể chàng trai ấy đã lấp đầy khoảng trống mà sự thiếu vắng của người cha gây ra, đến nỗi người mẹ lập tức nhận biết. Đối với chị Phương, đó là một điềm dữ, hứa hẹn mang đến bất hạnh cho con gái chị, cho cái gia đình khuyết thiếu của chị. 

Phương quá biết với kiểu yêu đương của bọn trẻ hiện nay, với sự thiếu thốn tình cảm của Hân, với bản năng dữ dội giống y như mẹ của nó trong mối tình đầu, chẳng mấy chốc con gái chị sẽ có chuyện xác thịt. Và rồi viễn cảnh con gái mang thai ngoài ý muốn, bị bỏ rơi và sống cô đơn suốt đời hiện ra trong đầu chị.

Cũng như chị Phương, nỗi sợ con gái đi vào vết xe đổ của mẹ khiến chị Lan, 41 tuổi, mất ăn mất ngủ. Lan cũng là người đàn bà có nhan sắc, ly dị chồng khi con trai lên 8, con gái lên 5. Đứa con lớn đi theo bố vào TP HCM, còn con gái út ở với mẹ. Thương con, không muốn nó chịu cảnh "con anh, con em", lại biết rằng phụ nữ ly hôn lại đèo bòng con cái như mình khó tìm được cuộc hôn nhân thứ hai hạnh phúc nên chị Lan quyết định ở vậy.

Tuy nhiên ở tuổi còn quá trẻ, chị không thể "khép chặt phòng the", mà luôn có đàn ông trong cuộc sống của mình. "Người yêu" của chị già có, trẻ có, giàu nghèo đều có, bồ giàu thì tặng chì tiền bạc, xe cộ, nữ trang, bồ nghèo thì được chị giúp đỡ về kinh tế...

Dĩ nhiên trong số người tình của chị Lan có không ít đàn ông có vợ, hoặc có bạn gái lâu năm. Vì thế đã không ít lần chị bị đánh ghen, thậm chí có những vụ ầm ĩ cả khu phố. Vốn là người đàn bà ghê gớm, chị vượt qua tất cả mà chẳng phải chịu "thương tích" gì nhiều.

Mặc dù nổi tiếng về mức độ dày dạn tình trường như vậy, chị Lan lại mong mỏi một cuộc sống chuẩn mực, bình yên cho con gái mình. Chị cố gắng hướng cho con chú tâm học hành, luyện nữ công gia chánh, chơi với những người bạn ngoan hiền, giản dị, và sau này làm một người vợ tốt. 

Thế nhưng, con gái chị hừ hồi học lớp 8 đã có xu hướng thích ăn diện, giao du với những bạn bè ăn chơi sành điệu, và chưa gì đã học đòi yêu đương. Chị Lan hoảng sợ khi thấy con ở tuổi 16 đã trang điểm rất đậm, thích ăn mặc khêu gợi chụp hình, và có bạn trai. Sợ hơn nữa là chỉ trong vòng mấy tháng, chị đã thấy con hai lần có bạn trai mới, ai cũng "nhìn đã thấy không có bảo hành". 

"Mẹ có tư cách gì dạy con đoan trang?"

Tự nhắc mình phải kiềm chế kẻo hỏng việc, chị Phương cố gắng nhẹ nhàng lân la hỏi chuyện con gái, bóng gió khuyên con tập trung vào học hành, đừng yêu đương quá sớm kẻo hỏng hết tiền đồ. Nhưng cô bé Hân khôn ngoan biết thừa mục đích của những "câu chuyện tâm tình" này nên chỉ vâng dạ mà chẳng chia sẻ gì hết. Lâu dần mất hết kiên nhẫn, chị Phương nói thằng: "Mẹ cấm con yêu cái thằng đó. Mà cũng không được yêu thằng nào hết. Phải đỗ đại học đã". 

Nhưng Hân là đứa con gái cứng đầu cứng cổ. Cô bé vặn lại mẹ rằng "cái thằng đó" có điểm gì không được không để con còn bảo anh ấy khắc phục, rằng con lớn rồi, Juliet yêu Romeo cũng chỉ ở tầm tuổi con thôi, sao cô ta lại được ca ngợi thế... 


"Mẹ toàn cặp bồ, sao lại cấm con yêu?"
"Mẹ toàn cặp bồ, sao lại cấm con yêu?"
Mặc kệ con gái lý sự, nỗi sợ con "trót dại" khiến chị Phương ra sức kiểm soát giờ giấc, việc đi về của con gái, đồng thời yêu cầu Hân phải giữ mình, không được cho bạn trai "đi quá giới hạn". Thế mà chỉ ít lâu sau, chị đã đọc trộm được trên màn hình máy tính chưa kịp tắt của con gái, khi cô bé vào nhà tắm, những dòng chat từ chàng trai kia, nói về những cuộc ái ân tuyệt vời giữa họ. 

Người mẹ vừa đau khổ và giận dữ, trút lên con gái những lời mắng nhiếc nặng nề. Hân cũng giận dữ không kém. Cô bé nói: "Mẹ cặp bồ với hết người này với người khác, sao lại cấm con yêu. Tình yêu của con còn trong sáng hơn mẹ, chân thành hơn mẹ nhiều". Vung một cái tát vào má con gái, chị Phương ngồi phịch xuống sàn, biết mình hoàn toàn bất lực. Chị chỉ muốn bảo vệ con, nhưng những gì diễn ra trong cuộc đời chị khiến đứa con chẳng thể vâng lời, ít nhất là trong chuyện này.

Chị Lan cũng vậy, thấy con mới tí tuổi đã nay yêu anh này, mai yêu anh khác, chị rất sợ cuộc đời con sau này cũng dang dở, đa đoan, tai tiếng như mình nên hết tỉ tê khuyên giải đến nghiêm khắc cấm đoán. Nhưng cô con gái đều để ngoài tai. Chị biết con gái mình đã có quan hệ tình dục, cô bé thậm chí còn chẳng chối điều đó khi mẹ tra hỏi. 

Cố nén giận, chị Lan định tư vấn về giới tình, sức khỏe sinh sản cho con, nhưng mới bắt đầu nói đến tác hại của mang thai ngoài ý muốn và bệnh lây qua đường tình dục thì con bé đã gạt phắt: "Thôi khỏi đi mẹ, trên mạng có đầy. Có khi con còn thạo hơn mẹ ấy".

Đến đây thì bà mẹ hết kiềm chế nổi. Chị mắng con là đồ hư hỏng, mất nết, xấu xa... Cô bé nhún vai ra vẻ bất cần, vớ lấy tai nghe của máy nghe nhạc ấn vào tai, chân bắt đầu nhún nhảy. Chị Lan điên tiết giật lấy ném vào tưởng, đang định đánh cho con gái một trận thì cô bé gào lên: "Đủ rồi đấy. Con không nhịn mẹ được nữa đâu. Mẹ lấy tư cách gì mà dạy con phải đoan trang đứng đắn, tư cách gì mà bảo con hư hỏng này nọ? Mẹ xem lại mẹ đi".

Lời nói của con như dao đâm vào ngực, khiến người mẹ chỉ còn biết khóc. Chị biết rằng những lời khuyên răn hay mắng chửi lúc này chẳng có tác dụng gì với con bé, bởi nó đã có chính kiến, và đã có thành kiến sâu sắc về mẹ. Đây là lần đầu tiên chị thực sự cảm thấy hối tiếc vì cách yêu đương của mình. Chị vẫn nghĩ, đó là chuyện riêng của mình, chẳng ảnh hưởng đến ai, đâu ngờ chính con gái là người bị ảnh hưởng đầu tiên.
Nguồn: yume

Chat sex lừa hàng trăm triệu đồng

Nguyễn Ngọc Tuấn đã lập nhiều tài khoản Yahoo mang tên nữ giới rồi tải lên mạng các đoạn phim sex để lừa tiền những người ham chat sex.

Chat sex lừa hàng trăm triệu đồng
Chat sex lừa hàng trăm triệu đồng
Những dòng "chat sex" của Tuấn với bạn chat

Chiều 5-7, Cơ quan CSĐT Công an quận Sơn Trà – TP Đà Nẵng, cho biết đang mở rộng điều tra vụ án "Sử dụng mạng internet, mạng viễn thông, thiết bị kỹ thuật số để lừa đảo chiếm đoạt tài sản".

Theo điều tra, từ tháng 6-2012 đến cuối tháng 5-2013, Nguyễn Ngọc Tuấn (SN 1994, trú phường Phước Mỹ, quận Sơn Trà) tạo những tài khoản Yahoo có tên gọi của nữ giới rồi sử dụng một phần mềm tạo webcam giả, sau đó tải các đoạn clip sex trên mạng về để lừa “chat sex”.

Tuấn lên mạng lừa những người có nhu cầu "chat sex" nạp tiền vào tài khoản Yahoo, tài khoản game bằng cách nhập mã số, số seri thẻ cào di động hoặc card game của Công ty VTC phát hành. Nếu Tuấn nhận được số tiền 500.000 đồng thì bạn chat sẽ xem được “phần trên”, với số tiền 1 triệu mới có thể xem “phần dưới” (thực ra bạn chat chỉ xem được những hình ảnh giả do Tuấn tạo ra).

Tại cơ quan Công an quận Sơn Trà, Tuấn khai nhận trong vòng chưa đầy 1 năm đã lừa đảo, chiếm đoạt hơn 182 triệu đồng. Trong đó, Tuấn khai chỉ trong tháng 5-2013 đã làm quen và lừa đảo một phụ nữ với số tiền hơn 50 triệu đồng.

Công an quận Sơn Trà thông báo những ai là nạn nhân của Tuấn hãy đến liên hệ tại Công an quận Sơn Trà (216 Nguyễn Công Trứ, phường An Hải Đông, quận Sơn Trà) để cung cấp thêm thông tin.
Nguồn: yume

Popular Posts